Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013

GS TƯƠNG LAI GỬI THƯ CHO ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG


  • Kính gửi Ô. Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư BCHTƯĐCSVN,
Kính thưa anh Nguyễn Phú Trọng,
Tôi dùng cách xưng hô này để tiện cho nội dung thư sẽ viết với tư cách của một người có hân hạnh được quen biết Anh. Đúng hơn là biết, chứ chưa dám nói là quen, vì tôi cũng chỉ gặp và nói chuyện với anh đôi ba lần kể từ dạo anh làm Tổng Biên tập Tạp chí Cộng sản và có mặt trong buổi tôi báo cáo với Tổng bí thư Đỗ Mười và Bộ Chính trị về cuộc Khảo sát xã hội học về Cơ cấu xã hội và Phân tầng xã hội, một đề tài nghiên cứu khoa học cấp nhà nước. Theo lời thuật lại của Chu Hảo, lúc ấy là Thứ trưởng Bộ KH và CN ngồi cạnh Anh, thì anh đã nhận xét về tôi ” Tay này báo cáo với Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mà cứ nói khơi khơi như nói trước Hội đồng Khoa học của Viện không bằng !”.

Lần gặp gần đây nhất là ngày 17 tháng 1 năm 2011 tại Hội trường Hội nghị Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam ở Hà Nội. Có thể Anh quên vì bận nhiều việc nên tôi xin được nhắc lại : Hôm ấy, khi tôi đi đăng ký phát biểu ý kiến với Đoàn Chủ tịch Hội nghị, ngang qua chỗ Anh ngồi, Anh đã chủ động đứng dậy chào gọi và bắt tay tôi. Tôi cảm kích về cử chỉ thân thiện này, biết rằng thế là Anh vẫn nhớ tôi, nên đã bắt tay Anh rất chặt và nói “Xin chúc mừng Tân Tổng Bí thư“.

Anh cười và hỏi : “Chúc mừng cơ à?”. Tôi đoán biết và mang máng hiểu ra Anh đang nghĩ gì và định nói gì, nên cũng vui vẻ trả lời ” Phải chúc mừng chứ. Hãy cứ chúc mừng đã. Và rồi tôi sẽ dõi theo công việc của Anh làm, hành động và ứng xử của Anh với tư cách Tổng Bí thư, để rồi có tiếp tục chúc mừng hay không là chuyện về sau, còn bây giờ thì phải chúc mừng đã”.  Cả Anh và tôi cùng cười. Những người đứng cạnh cũng cười vì tôi vốn nói to, mọi người đều nghe và nhìn thấy. Nhắc lại chuyện này để nói rằng, hai năm qua, dõi theo những công việc Anh làm, quả thật tôi nghĩ là phải rút lại lời chúc mừng đã đưa ra với Anh hai năm trước. Vì sao?

Vì chưa lúc nào vận mệnh của đất nước lại bấp bênh, chao đảo như hiện nay khi mà bàn tay của Trung Quốc đã thọc quá sâu vào mọi hoạt động của Đảng và Nhà nước,của đời sống đất nước ta. Chính vì thế, chưa bao giờ uy tín của Đảng xuống thấp đến vậy. Điều này liên quan trực tiếp đến trách nhiệm của Tổng Bí thư. Thực trạng này được phơi bày quá rõ ràng mà chính Anh, cũng như nhiều người giữ vị trí cao trong bộ máy cầm quyền, đã nhiều lần trực tiếp hoặc gián tiếp nói ra, chứ chẳng phải do “những phần tử thù địch” nào bôi nhọ cả!

Đành rằng với nguyên tắc “lãnh đạo tập thể“, cả Bộ Chính trị, và toàn thể BCHTƯĐ phải chịu trách nhiệm, tuy nhiên, với trách nhiệm là người đứng đầu BCHTƯ, Tổng bí thư là người phải gánh vác, không thể đổ cho ai được cả.

Trong bức thư này chưa thể nói nhiều về thực trạng của đất nước mà người Tổng bí thư phải chịu trách nhiệm, xin chỉ nêu lên hai điều trực tiếp nhất và gần đây nhất đã làm trầm trọng thêm sự mất uy tín của Đảng, gây bức xúc trong lòng dân : Một là phát biểu tùy tiện của Tổng Bí thư tại Vĩnh Phúc gây phẫn nộ trong công luận, và hai là sự câm lặng của Đảng, Nhà nước và cả Hệ thống chính trị trong ngày 17 tháng 2! Cái ngày mà cách đây 34 năm, hơn nửa triệu quân Trung Quốc xâm lược theo lệnh của Đặng Tiểu Bình đã tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc, gây nên tội ác tày trời đối với đồng bào ta, hàng van chiến sĩ ta đã hy sinh trong cuộc chiến đấu đánh trả quân xâm lược, buộc chúng phải tuyên bố rút quân.

Trong phạm vi bức thư ngắn này, tôi chỉ đề cập đến hai vấn đề nói trên để mong được Anh xem xét và cho tôi câu trả lời.

Quả thật, tôi quá sửng sốt khi nghe anh nói : “Vừa rồi đã có các luồng ý kiến thì cũng có thể quy vào được là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Chứ gì nữa? Xem ai có tư tưởng là muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không? Phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Muốn ‘tam quyền phân lập’ không? Hả? Muốn ‘phi chính trị hóa quân đội’ không? Người ta đang có những quan điểm đấy. Đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa! Chỉ ở đâu nữa nào? Tham  gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể, thì nó là cái gì…ì? Cho nên các đồng chí quan tâm xử lý cái này.”

Sửng sốt vì không thể hình dung được đây là lời của Tổng Bí thư, một người vốn tính thận trọng, lại tùy tiện quy kết một cách hồ đồ như vậy. Sẽ quá dài dòng và có lẽ cũng chưa là thật sự cấp bách vào lúc này để chỉ ra sự lẫn lộn, nếu không muốn nói là đánh tráo khái niệm, khi Tổng Bí thư nói đến “các luồng ý kiến” được nêu lên trong dịp các tầng lớp nhân dân đóng góp ý kiến vào Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp theo Nghị quyết và lời kêu gọi của Quốc hội, lại là “suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống“.

Là một trong những người đã ký vào Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992, tham gia vào đoàn đại biểu do ông Nguyễn Đình Lộc làm trưởng đoàn đến 34 Hùng Vương Hà Nội để trao bản Kiến nghị đó cho Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 kèm theo một Dự thảo Hiến pháp mới để tham khảo, tôi hết sức bất bình về quy kết hồ đồ của Tổng Bí thư đối với một số điểm trong nội dung của 7 vấn đề mà bản Kiến nghị của chúng tôi đã chuyển cho Ủy ban Dự thảo nói trên. Tuy vậy, trong thư ngỏ này, tôi chỉ nói ý kiến của riêng tôi và chịu trách nhiệm về những điều tôi nói trong bức thư này.

Phải nói thêm là, đoàn đại biểu chúng tôi đã được Ủy ban Dự thảo tiếp đón trọng thị và tiếp nhận Kiến nghị có 72 chữ ký cùng với Dự thảo Hiến pháp 2013. Một số phóng viên báo đến dự và sau đó một số báo đã đưa tin về cuộc gặp này. Trong thư gửi ông Nguyễn Đình Lộc, người dẫn đầu đoàn đại biểu đến trao Kiến nghị, ông Ủy viên Ủy ban, Trưởng Ban Biên tập đã cho biết là “những điều nêu trong Kiến nghị nói trên sẽ được tập hợp, nghiên cứu trong quá trình chỉnh lý dự thảo sửa đổi Hiến pháp”. Vậy thì, khi Tổng Bí thư quy kết ” vừa rồi đã có các luồng ý kiến thì cũng có thể quy vào được là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Chứ gì nữa? ” liệu có phải là nhằm vào những vấn đề mà bản Kiến nghị của chúng tôi nêu lên không? Nếu vậy thì Nghị quyết và lời kêu gọi toàn dân góp ý kiến vào việc Sửa đổi Hiến pháp của Quốc hội còn có giá trị gì nữa khi mà những ý kiến trái tai lãnh đạo thì bị quy là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống! Là một đại biểu Quốc hội, Tổng Bí thư phải trả lời với Quốc hội và với cử tri về kết luận hồ đồ nói trên. Ít nhất, Tổng Bí thư cần giải thích rõ những ý kiến mà Tổng Bí thư dẫn ra, vì sao gọi đó là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống.

Là nhà lý luận, lại từng là Chủ tịch Hội đồng lý luận Trung ương, Tổng Bí thư cần giải thích rõ nội hàm của khái niệm đạo đức, lối sống và tư tưởng chính trị để từ đó mà nói rõ những “kiến nghị…” dẫn ra ở trên là suy thoái đạo đức, lối sống,suy thoái về tư tưởng chính trị như thế nào? Một nhà lý luận sao lại có thể giải thích tùy tiện và hồ đồ rằng : “Người ta đang có những quan điểm đấy. Đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa!“. Vậy thì đã thừa nhận người ta nêu lên “quan điểm” thì cần phải tranh luận để làm sáng tỏ đúng sai, sao lại quy kết đó là “suy thoái” và đòi phải “ xử lý“? Sẽ không đúng lúc nếu lại đưa ra tất cả những điều mà Tổng Bí thư cho đó là suy thoái về tư tưởng, đạo đưc, lối sống, xin chỉ đề cập đến mấy vấn đề sau đây :

Ở đâu thì tôi không rõ, chứ trong 7 điểm nêu trong Kiến nghi về sửa đổi Hiến pháp 1992, thì kiến nghị bỏ Điều 4 của Hiến pháp không đồng nghĩa với “phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng” theo cách hiểu của Tổng Bí thư. Xin nhắc lại nguyên văn nội dung của kiến nghị đó trong văn bản đã được trao cho Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 :” … Chính vì vậy chúng tôi đề nghị bỏ Điều 4 của Dự thảo. Việc tiếp thu đề nghị này tạo cơ hội cho Đảng Cộng sản Việt Nam lấy lại niềm tin đã từng có trong dân để thực sự trở thành lực lượng lãnh đạo chính trị được xã hội chấp nhận“.

Một vấn đề nữa được Tổng Bí thư nêu lên: “Muốn ‘tam quyền phân lập’ không? Hả?” và quy kết đó là “ suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống” thì lại càng hồ đồ hơn nữa. Xin nhắc lại rằng, đây là quan điểm chúng tôi đã nêu hơn mười năm trước trong nhiều Hội thảo Khoa học do các cơ quan Nhà nước tổ chức và đã đăng công khai trên nhiều tờ báo.                                                                                                                                                         

Xin chỉ dẫn ra một ví dụ ; trong bài “Nhà nước pháp quyền và Xã hội dân sự” đăng trên báo “Người Đại biểu Nhân dân“, tiếng nói của Quốc Hội và Hội đồng Nhân dân,  ngày 26.5.2006 và bài “Hành trình từ “chuyên chính vô sản” đến “Làm chủ tập thể” và “Nhà nước pháp quyền” cũng đăng trên “Người Đại biểu Nhân dân” ngày 10.6.2013, tôi đã trình bày về vấn đề “tam quyền phân lập” như sau :

” Vấn đề cơ bản nhất của nhà nước pháp quyền là pháp quyền ở trên nhà nước. Theo nguyên lý của tư tưởng pháp quyền đó, nhà nước phải được tổ chức theo nguyên tắc “tam quyền phân lập”. Mục đích của sự phân quyền đó là trong cơ cấu quyền lực phải có sự kiểm tra, kiểm soát lẫn nhau nhằm tránh sự độc quyền, lạm quyền. Nhà nước và công chức chỉ được làm những điều luật pháp cho phép, còn dân thì được làm tất cả những điều mà luật pháp không cấm, thể hiện rõ nguyên lý quyền lực chính trị và quyền lực nhà nước đều thuộc về nhân dân, nhân dân có quyền tham gia vào việc hoạch đinh pháp luật, giám sát và kiểm soát hoạt động và nhân sự của bộ máy nhà nước. Đây là điểm quy chiếu để xác lập sự khác biệt giữa nhà nước pháp quyền và nhà nước không pháp quyền…Ở các kiểu loại nhà nước không pháp quyền thì quyền lực được tập trung vào độc quyền cá nhân [nhà vua] hay một nhóm người định đoạt mọi vấn đề của đất nước. Sự chuyển giao quyền lực giữa các chủ thể quyền lực là cơ chế nối truyền [gia đình, dòng tộc, các nhóm quyền lực cùng chung lợi ích, nhân dân đứng ngoài tiến trình này, hoặc chỉ là vật trang sức để lừa mị mà thôi".

Vậy thì dựa vào cơ sở nào để quy kết rằng nói đến "tam quyền phân lập" là " suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống" xin Tổng Bí thư chỉ rõ ra đặng chúng tôi nâng cao nhận thức. Cũng xin nói thêm rằng, hai bài báo nói trên lại nằm trong cụm bài trong mục "Đàm luận sáng thứ hai" của tôi đã được tặng thưởng báo chí về Đề tài Quốc hội và Hội đồng Nhân dân năm 2006. Ban tổ chức đã động viên tôi bay ra Hà Nội nhận giải thưởng bằng việc cho biết là Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng sẽ là người đứng ra trao giải thưởng đó. Tôi đã gửi thư cám ơn và in lỗi đã không ra Hà Nội được, và bức thư đó đăng trên báo. [Xin nói thêm là tiếp năm sau, tôi lại được tặng thưởng lần thứ hai giải báo chí về Đề tài Quốc hội và Hội đồng Nhân dân năm 2007 cùng với hai tác giả khác là ông Nguyễn Văn An, nguyên Chủ tịch Quốc hội và hòa thượng Thích Chơn Thiện, đại biểu Quốc hội] ! Vậy mà nay tôi lại bị Tổng Bí thư quy kết là “suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức và lối sống” vì đã có tư tưởng về “tam quyền phân lập” thì xem ra tôi khó mà tiếp thu sự khiển trách của Tổng Bí thư về sự “suy thoái” của mình.

Đành tự an ủi với quan điểm tôi đã viết trong bức thư nói trên [đăng trên báo Người Đại biểu Nhân dân ngày 31.12.2006 với đầu đề do Tòa soạn đặt : "Dùng ngòi bút của mình chiến đấu cho lý tưởng cao cả".  Quan điểm đó là : "Nhằm giữ cho ngòi bút của mình không thẹn với chính mình, phải có sự lao tâm khổ tứ để chọn ý, chọn lời, chọn cách diễn đạt để sao cho những cá nhân nào đó khỏi động lòng, khiến họ có thể dùng thói độc quyền chân lý, áp đặt tư duy, tùy tiện quy kết, gây khó khăn cho tờ báo đã đăng bài của mình...Nhưng rồi nghề nào cũng có nghiệp ấy, "đã mang lấy nghiệp vào thân" thì cũng phải bằng mọi cách mà đi cho trọn con đường đã chọn...tôi sẽ tiếp tục chiến đấu bằng ngòi bút trung thực của chính mình...!".

Vả chăng, thưa anh Nguyễn Phú Trọng, tôi chỉ là hạt cát nhỏ nhoi trong biển cả nhân dân, sự bị xúc phạm của tôi chưa là gì so với điều mà anh đã xúc phạm đến nhân dân, trong đó có những bậc lão thành cách mạng đáng kính, những trí thức tâm huyết, những người từng giữ trọng trách, nay tuy đã về hưu, tuy tuổi cao sức yếu, vẫn cố gắng tham gia soạn thảo và ký vào Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992.

Họ làm điều ấy với lòng mong mỏi đóng góp vào việc soạn thảo một Hiến pháp ngang tầm với đòi hỏi của thời đại, đáp ứng được khát vọng của cả dân tộc muốn hội nhập vào quỹ đạo phát triển của thế giới trong bối cảnh của nền văn minh mới thế kỷ XXI. Trong số đó, có người từng được Anh mời đến góp ý kiến với Hội đồng lý luận Trung ương, mà nếu tôi nhớ không nhầm, thì rất nhiều lần Anh tỏ ý kính phục và trân trọng trí tuệ và tâm huyết của những đóng góp ấy với tư cách là Chủ tịch Hội đồng lý luận TƯ. Những người như vậy mà Anh dám quy cho họ là "suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống" sao?

Anh Trọng ạ, nếu thật sự muốn chỉ ra sự suy thoái ấy thì phải tìm vào trong những kẻ vong ân bội nghĩa với đồng bào, đồng chí từng ngã xuống trong cuộc chiến tranh biên giới cách đây 34 năm! Vong ân bội nghĩa bằng sự câm lặng trong ngày 17 tháng 2 để khỏi phải phạm vào "điều cam kết" với những kẻ đã từng xua hơn nửa triệu quân xâm lược tràn vào các tỉnh biên giới năm 1979, tàn sát dân lành, tiêu hủy nhà cửa, đốt phá làng mạc, kể cả việc đặt bom phá khu di tích Păc bó. Vì vậy, nói về "suy thoái tư tưởng chính trị" thì không thể chỉ quy chiếu vào sự trung thành hay không trung thành với một hệ tư tưởng được áp đặt, khi mà thực tiễn đã chứng minh những giáo điều từng được học thuộc lòng về hệ tư tưởng ấy đã gây tai họa cho sự nghiệp của đất nước ghê gớm như thế nào. Thì chẳng phải "Đổi Mới" được xem là một cột mốc trong đời sống của dân tộc ta vì nó đã đưa đất nước vượt qua thảm họa của sự sụp đổ những năm 80 do sự áp đặt mô hình được xây nên bằng những giáo điều tai hại đó sao!

Cho nên, trung thành vơi truyền thống không có nghĩa là quay về những thế kỷ đã lụi tàn để ngắm một dãy dài những bóng ma, mà trái lại phải đem hết sức mình tiến về phía trước, như dòng sông chỉ có  chảy ra biển mới gọi là trung thành với ngọn nguồn của nó. Còn nói về tư tưởng chính trị của Đảng thì có lẽ nên tham khảo cách định nghĩa về "đảng chính trị" của Đại Bách khoa Toàn thư Pháp :" Nhìn chung, một đảng chính trị có thể được định nghĩa như thể là một tập thể xã hội tìm kiếm sự ủng hộ của nhân dân nhằm trực tiếp thực thi quyền lực, và tập thể này được tổ chức theo thời gian và không gian sao cho nó có thể vượt qua được ảnh hưởng cá nhân của người lãnh đạo. Định nghĩa này vận dụng ba yếu tố: nền tảng của đảng, cơ cấu tổ chức và nhiệm vụ của nó mà người ta xem xét trước khi xem xét những đảng được định nghĩa như vậy đã hình thành trong lịch sử như thế nào".

Ấy vậy mà, đã từ lâu, ở ta, thường quen dùng và thích dùng khái niệm "Đảng ta", xem đấy như là một lời phong tặng về uy tín của Đảng trong lòng dân, biến khái niệm đảng chính trị thành một thứ "bái vật giáo", mà quên mất rằng, khi là đảng cầm quyền, thì cũng như mọi thực thể quyền lực khác, đều không tránh khỏi sự tha hóa. Biểu hiện rõ nhất của sự tha hóa ấy chính là sự suy thoái về tư tưởng chính trị : ngày càng xa dân, cưỡi lên đầu lên cổ dân do cơ chế toàn trị, không muốn và không dám tiếp nhận sự phản biện xã hội [vì không có tự do tư tưởng, không có tự do báo chí, không cho phép quyền tư do lập hội...]. Và sự tha hóa ấy bộc lộ rõ quy luật đã được lịch sử đúc kết “quyền lực có xu hướng tham nhũng, quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng cũng tuyệt đối“! Câu chuyện về “một bộ phận không nhỏ” thoái hóa biến chất cứ ngày càng to dần lên, càng chống càng phình to ra như một căn bệnh ung thư đã di căn vô phương cứu chữa, mới đích thực là sự “suy thoái về tư tưởng chính trị” gắn liền với “suy thoái về đạo đức lối sống” đáng sợ nhất.

Thưa anh Nguyễn Phú Trọng.

Sự suy thoái mà Anh vừa nói, trước hết được biểu hiện quá rõ mà “triệu con mắt đều nhìn vào, triệu ngón tay đều chỉ vào” trong ngày 17.2. 2013 vừa rồi : Đó là sự quay lưng lại với đồng chí, đồng bào đã chết dưới họng súng của quân Trung Quốc xâm lược. Máu của hàng vạn đồng bào và chiến sĩ ta đã thấm đẫm giải đất biên cương. Máu người đâu phải là nước lã, ấy vậy mà để giữ “cam kết” với thế lực hiếu chiến Bắc Kinh, người ta đã chỉ đạo quán xuyến từ trên xuống dưới không có một nén hương, một vòng hoa tưởng niệm? Cần phải nói thêm rằng, thế lực hiếu chiến mà ai đó đã “cam kết” lại đã ngang nhiên tổ chức rầm rộ lễ kỷ niệm về ngày 17.2, ngày chúng mở cuộc chiến tranh xâm lược, nhưng lại rao rêu khắp cả nước, đưa cả vào sách giáo khoa dạy trẻ em Trung Quốc, rằng đó là cuộc chiến tranh tự vệ nhằm “dạy cho Việt Nam một bài học”! Thế lực hiếu chiến mà ai đó “cam kết” lại đang dung dưỡng cho chủ nghĩa dân tộc cực đoan, công nhiên đưa lên bảng hiệu trong cửa hàng Beijing Snacks tại Bắc Kinh dòng chữ ngạo ngược :” không phục vụ người Việt Nam, Philippines, Nhật Bản và chó!”.

Vậy thì ai đã đưa ra lời “cam kết” với bọn xâm lược là “không nhắc lại quá khứ” để tuyệt đối câm lặng trong ngày 17.2 vừa rôi?  Ai đã làm chuyện xấu hổ và dại dột ấy? Ai? Xin Tổng Bí thư chỉ ra.

Thực hiện sự “cam kết” đó, cùng với hương tàn khói lạnh trên các nghĩa trang liệt sĩ trong ngày 17.2, là sự câm lặng trên toàn bộ báo chí chính thống và hệ thống truyền thông theo một cây gậy chì huy thống nhất, là sự ngăn chặn, cản trở, đe dọa bắt bớ và trấn áp những ai đã dâng hương hoa tưởng niệm những người đã hy sinh trong cuộc chiến đấu chống quân xâm lược ở biên giới phía Bắc, biên giới phía Tây Nam, ở Hoàng Sa năm 1974 và ở trận Gạc Ma, Trường Sa năm 1988. Còn sự suy thoái tư tưởng nào bằng sự vong ân bội nghĩa ấy thưa anh Nguyễn Phú Trọng. Có sự sa đọa về đạo đức và lối sống nào bằng sự vong ân bội nghĩa ấy thưa Tổng Bí thư?

Mặt khác, nếu muốn rao giảng về đạo đức thì chính là đạo đức đích thực khi dám vượt qua mọi sự đe dọa, trù dập, trấn áp cho đến những thủ đoạn thấp hèn quen thuộc là đuổi việc, đuổi học, vẫn quyết theo tiếng gọi của lương tâm, phạm trù cơ bản nhất của đạo đức, quyết dâng vòng hoa tưởng niệm tại Đài Liệt sĩ trên đường Bắc Sơn, thắp nén hương tại tượng Quang Trung nơi Gò Đống Đa, giương cao vòng hoa trắng quyết không cho những bọn vô sỉ giành giật và bóc xé dòng chữ tưởng niệm tại tượng đài Cảm Tử bên hồ Hoàn Kiếm, vượt qua mọi sự rình mò và soi mói để trang trọng dâng hoa và những dòng chữ tưởng niệm nhân ngày 17.2.2013 dưới chân tượng Đức Thánh Trần gần bến Bạch Đằng, quận I, thành phô Hồ Chí Minh. Chính là đạo đức, khi trong mỗi ngôi nhà, không phân biệt là nhà cao tầng, biệt thự hay nhà tranh vách đất, người ta thành tâm thắp một nén hương, bày bình hoa trên ban thờ với dòng tưởng niệm những người đã chết trong cuộc chiến đấu chống quân xâm lược nhân ngày 17.2. Cũng chính là đạo đức, khi nêu cao một lối sống không chịu khuất phục, dám ngẩng cao đầu để biểu thị chính kiến của mình như nhà báo trẻ nọ ” làm báo từ năm 2006 đến giờ. Tôi nhận thức được hệ quả sẽ đến với tôi.” Biết rõ như vậy, nhưng nhà báo ấy vẫn nói lên tiếng nói trung thực của chính mình, “hoàn toàn do mệnh lệnh đạo đức của tôi ” như anh khẳng định.

Thưa anh Nguyễn Phú Trọng,

Liệu sau khi nhỡ lời, anh có thấy hối tiếc vì mình đã xúc phạm đến những người được nhân dân kính trọng, vị tướng lão thành từng là Đại sứ đặc mệnh toàn quyền của Việt Nam tại Trung Quốc, năm nay đã 97 tuổi, đã suy nghĩ, nghiền ngẫm từng chữ từng lời, thêm bớt, bổ sung trước khi ký vào Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992, và ngày 17.2 vừa qua đã cùng với một số người đáng kính khác ký vào Kiến nghị ấy đã mang hoa đến tưởng niệm các liệt sĩ ngã xuống vì sự tồn vong của Tổ quốc? Nếu có, thì Anh nên xin lỗi họ, cũng tức là xin lỗi nhân dân. Chuyện nhất thời có sự hồ đồ thiếu tỉnh táo cũng là chuyện thường tình, cho nên xin lỗi là một cử chỉ văn minh trong lối sống của người có hiểu biết và có đạo đức. Người có “tư tưởng chính trị” vững vàng chính là người có bản lĩnh dám nhận sai lầm.

Vả chăng, hơn lúc nào hết, khi con thuyền của đất nước đang chao đảo, là người giữ trọng trách lèo lái thì biết thu phục nhân tâm, trân trọng hiền tài phải là cái đức của người biết mình, biết người. Trót hồ đồ, nói thiếu cân nhắc, xúc phạm những người đáng lý phải trân trọng, gây phẫn nộ trong công luận, thì việc lắng nghe để bình tĩnh nhận ra chân lý, có ứng xử thích hợp, luôn là điều đáng làm.

Đến một vị vua từng nằm gai nếm mật, mười năm lãnh đạo cuộc kháng chiến chống giặc Minh, lên ngôi đại định, mở đầu cho một triều đại vẻ vang thế kỷ XV, vua Lê Thái Tổ vẫn một lòng khiêm nhường kính cẩn : “Nay trẫm gánh vác trách nhiệm nặng nề, sớm khuya kính cẩn lo sợ, như đi trên băng mỏng, như đứng bờ vực thẳm chỉ vì chưa kiếm được hiền tài giúp đỡ việc trị nước…”. Còn vua Lê Thánh Tông, gặp khi có thiên tai đã chỉ dụ rằng “Bởi chính trị có thiếu sót, nên trời chỉ cho bằng tai biến. Đó là do lỗi lầm của trẫm mà chuốc lấy họa chứ trăm họ có tội gì đâu? Có phải vì trẫm đức tin chưa đến dân, lòng thành chưa thấu tới trời mà đến nỗi như thế chăng?”.  Cũng trên cái mạch tư duy ấy, vua Minh Mạng thế kỷ XIX khi nghe tâu về vỡ đê, dân tình cơ cực đã xót xa tự vấn :” Nghĩ tấm thân lạm ở trên trăm họ, không biết tu đức để trời cho hòa khí, đến nỗi dân ta bị tai họa ấy, thực là một điều lỗi lầm của ta“! Thì ra, cha ông ta xưa đã không mắc phải điều mà ngày nay đã trở thành ca dao hiện đại : “mất mùa bởi tại thiên tai, được mùa bởi tại thiên tài đảng ta“!

Gợi lên vài dòng lịch sử chi nhằm nói thêm với người gánh vác trọng trách quốc gia rằng : phải biết “kính cẩn, lo sợ, như đi trên băng mỏng, như đứng bên bờ vực” chứ không thể tùy tiện phán bảo và quen thói bịt miệng dân, chỉ muốn dân cúi đầu tuân phục “chỉ thị, nghị quyết”, cho dù thực tiễn cho thấy có quá nhiều chỉ thị nghị quyết sai lầm gây bao tai họa cho dân. Và rồi, cái cách lớn tiếng đe dọa “lợi dụng việc góp ý kiến vào Hiến pháp để phá hoại đường lối chính sách, làm mất uy tín và vai trò lãnh đạo của Đảng” của một vài người có trọng trách trên báo chí và trên tivi mấy ngày qua đã không hù dọa được ai! Trái lại, chỉ làm cho lòng dân thêm phẫn nộ. Điều này mong Tổng Bí thư cần lưu ý.

Đối với riêng tôi, khi tham gia soạn thảo và ký vào Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992 mà Tổng Bí thư đã phê phán nặng lời, tôi chỉ muốn nói rằng, tôi đã thực hiện lời chỉ dẫn của Các Mác “ trí thức là người nói sự thật, phê bình không nhân nhượng về những gì đang hiện hữu. Không nhân nhượng với nghĩa rằng họ không lùi bước trước kết luận của chính mình, hoặc trước xung đột với quyền lực, bất cứ quyền lực nào”.

Cho nên dù bị quy kết thế nào đi chăng nữa, tôi cũng thấy là chẳng có gì đáng bận tâm. Bởi lẽ, là người am hiểu và tôn trọng phép biện chứng, chắc Tổng Bí thư nhớ nằm lòng ý tưởng của Hégel được Ph. Angghen dẫn ra để nói về biện chứng của sự phát triển : “mỗi bước tiến mới sẽ tất yếu biểu hiện ra như là một sự xúc phạm tới cái thiêng liêng, là một sự nổi loạn chống lại trạng thái cũ, đang suy đồi nhưng được tập quán thần thánh hoá”.

Người am hiểu về biện chứng như Tổng Bí thư chắc sẽ bình tâm suy nghĩ về “những bước tiến mới” mà đời sống đất nước đang chứng kiến, để với cương vị của mình, thúc đẩy cho những ý tưởng mới phát triển nhằm đẩy lùi trạng thái cũ đang suy đồi nhưng được tập quán thần thánh hóa. Làm được như vậy thì dấu ấn để lại trong lòng người và cho lịch sử sẽ không là sự cáo chung của lực lượng bảo thủ cố duy trì cái cơ chế đã đưa đất nước vào ngõ cụt, mà là người đem lại sự canh tân, thuận với quy luật phát triển, đáp ứng được lòng dân.

Kính gửi Tổng Bí thư lời chào trân trọng.

TP Hồ Chí Minh ngày 28.2.2013

Tương Lai

VỤ NGUYỄN ĐỨC KIÊN : BASAM LÀ KẺ CÓ LỖI


 

Minh Phước - Vài suy nghĩ từ vụ nhà báo Nguyễn Đắc Kiên: Anh Ba Sàm là kẻ có lỗi!


Một lần nữa, cho chúng ta thấy Anh Ba Sàm đang làm một cái việc giết nhà báo một cách nhẹ nhàng bằng mỗi chữ "Nhà báo báo GĐ & XH"
.
Từ bài báo cho đến việc anh Kiên bị đuổi việc mà BBC cho rằng đã gây tiếng vang, tôi có một vài suy nghĩ. Giới truyền thông ở những nước tiên tiến, tư bản họ quá điêu luyện trong việc xử lý sự kiện và tác nghiệp nghiêm chỉnh theo luật định. Ở nước  ta, báo chí quốc doanh, chịu sự quản lý "chặt chẽ" của nhà nước và nền chính trị độc đảng đặc-thù-đặc-biệt. Bài báo của anh Kiên cũng sẽ như những bài báo của tất cả công dân mạng  khác "đến và đi" trên trang ABS rồi "nhẹ nhàng trôi" theo ngày tháng .., nhưng có những sai lầm (có thể) từ cảm tính dẫn đến "tiếng vang" nói trên.
.
 Trước hết, bắt đầu từ trang ABS, tại sao khi đăng bài "Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng" theo ý kiến cá nhân của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên, có nhất thiết người quản lý trang lại kèm theo dòng chữ "báo Gia Đình & Xã Hội", trong khi đã quá rõ đặc điểm chính trị đặc-thù-đặc-biệt của Việt Nam. Hơn thế nữa, nội dung của bài báo mới là quan trọng, và với cái tên Nguyễn Đắc Kiên bình dị, mọi chuyện sẽ "bình yên". Tờ báo ABS đông khách, thú vị nhất là ở khâu phản hồi của bạn đọc, nhưng "tư duy đám đông" là thói xấu muôn thũa của người Việt Nam, vì vậy, đòi hỏi người cầm trịch không bao giờ được chủ quan, cảm tính. Nói thật lòng, nếu ABS có phật lòng cũng đành chịu.
Thứ hai, anh Nguyễn Đắc Kiên đăng bài trên ABS theo tư cách cá nhân, không phải viết bài công vụ cho tòa soạn, tại sao lại đính kèm dòng chữ "báo Gia Đình & Xã Hội", với kinh nghiệm của một nhà báo, anh cũng quá rõ đặc điểm chính trị đặc-thù-đặc-biệt của Việt Nam (tôi xin nhấn mạnh điều này). Nếu bình tĩnh, anh sẽ cảm nhận được rắc rối đã gây cho đồng nghiệp và tờ báo nơi anh làm việc, chính bản thân anh đã thấy điều không bình thường đó khi thốt lên "Bài viết tôi rất bình thường nếu trong một nước có tự do dân chủ". Không bàn về bài viết của anh, nói rõ hơn là tôi rất tâm đắc với đa số ý trong nội dung đó, xin thành thật chia buồn và tin ở sự vững vàng của anh.
.
Cuối cùng, Tổng biên tập báo Gia đình & Xã Hội thiếu gì cách để giải quyết chuyện anh Kiên một cách tế nhị, có tình có nghĩa. Nhưng giận quá mất khôn, "có lẻ vừa sợ búa rìu cấp trên, có lẻ vừa tức anh Kiên qua mặt", chưa đầy 48 tiếng đồng hồ đã đăng ngay bản tin "cạn tình, dứt nghĩa" trên tờ báo nhà nhằm phủi trách nhiệm liên đới. Đã làm đến chức Tổng biên tập rồi thì cũng quá rõ đặc điểm chính trị đặc-thù-đặc-biệt của Việt Nam (tôi nhấn mạnh điều này thêm một lần nữa), xử lý tình huống như vậy lợi bất cập hại, thực tế quá rõ, giới blogger cùng truyền thông quốc tế đang tưng bừng và sự việc chắc chắn còn đi xa nữa. Không biết cái ghế Tổng biên tập ấy có còn cứng cáp không?
Cảm tính ai cũng có, nhưng khi chấp nhận đưa nó lên đại chúng, có nghĩa là chấp nhận luôn những điều không mong muốn. Đó cũng là sai lầm, dù vô tình hay cố ý.
Minh Phước
(Blog Phước béo)

Nguồn TTHN

ĐỨC GIÁO HOÀNG RỜI VATICAN


Trực thăng đưa Ðức Giáo Hoàng Benedict XVI từ Vatican đến nơi nghỉ dưỡng  ở miền nam nước Ý, ngày 28/2/2013.
Trực thăng đưa Ðức Giáo Hoàng Benedict XVI từ Vatican đến nơi nghỉ dưỡng ở miền nam nước Ý, ngày 28/2/2013.

Đức Giáo Hoàng Benedict VXI hứa “tôn kính và phục tùng vô điều kiện” người kế nhiệm. Ngài rời Vatican như là nhà lãnh đạo Giáo hội Công giáo La Mã đầu tiên từ chức trong 600 năm.

Một phi cơ trực thăng đưa Đức Giáo Hoàng đến Castel Gandolfo, một nơi tịnh tâm của Đức Giáo Hoàng bên ngoài Rome, ngay cả trước khi nhiệm vụ Giáo hoàng 8 năm của Ngài chính thức chấm dứt vào 8 giờ tối, giờ địa phương.

Đức Giáo Hoàng 85 tuổi trong một buổi từ biệt riêng các Hồng Y bên trong Vatican kêu gọi các Hồng y đoàn kết.


Ngài nói “trong số các vị sẽ có một Đức Giáo Hoàng tương lai” sẽ được chọn trong những tuần lễ tới.

Các tu sĩ và nhân viên giáo hội vỗ tay hoan nghênh khi Đức Giáo Hoàng rời khỏi Vatican.

Ðội canh phòng Thụy Sĩ bảo vệ Đức Giáo Hoàng ngưng làm nhiệm vụ.Ðội canh phòng Thụy Sĩ bảo vệ Đức Giáo Hoàng ngưng làm nhiệm vụ.
​​Các giới chức đã niêm phong chỗ ở của Đức Giáo Hoàng nhìn ra Quảng trường Thánh Phê-rô.

Sau đó, Đức Giáo Hoàng xuất hiện trong một thời gian ngắn trên bao lơn nơi cư ngụ mùa hè của Ngài, chúc phước cho hàng ngàn tín hữu và mô tả Ngài như là một người bắt đầu “chuyến hành hương cuối cùng” trên Quả đất.

Trong thông điệp cuối cùng trên trang mạng Twitter chính thức của Ngài, nhà lãnh đạo của một tỷ tín đồ Công giáo trên thế giới cám ơn “sự thương yêu và hỗ trợ của họ.” Ngài cũng viết cho các tín đồ “Nguyện xin các con luôn luôn hưởng sự vui mừng khi đặt Chúa Giê-su vào trung tâm cuộc đời các con.”

Nguyện xin các con luôn luôn hưởng sự vui mừng khi đặt Chúa Giê-su vào trung tâm cuộc đời các con.
Trong những ngày tới, các Hồng Y sẽ họp tại nhà nguyện Sistine ở Vatican trong một hội nghị có từ truyền thống từ nhiều thế kỷ nay để chọn một Giáo Hoàng mới

Các Hồng y từ 80 tuổi trở lên không được bỏ phiếu.

Đức Giáo Hoàng đã đọc diễn văn lần cuối cùng tại Quảng trường Thánh Phê-rô hôm thứ Tư. Ngài nói Giáo hội đã trải qua những khó khăn và “sóng gió” trong nhiệm kỳ của Ngài, nhưng Đức Chúa sẽ không để Giáo Hội bị nhận chìm.

Đức Giáo Hoàng cũng nói Ngài ý thức được tính khác thường và sự trầm trọng của quyết định thoái vị của Ngài được loan báo vào ngày 11 tháng Hai vừa qua.

Chỉ có một Giáo Hoàng trước đây làm việc này là Celestine V, một nhà tu sống ẩn dật, từ chức vào năm 1294 sau vài tháng nhậm chức.



  • Nguồn VOA
    Đức Giáo Hoàng xuất hiện trong một thời gian ngắn trên bao lơn nơi cư ngụ mùa hè của Ngài, ngày 28/2/2013.

KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN QUAN ĐIỂM : PHI CHÍNH TRỊ HÓA QUÂN ĐỘI


Trong tham gia Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, có người đưa ra quan điểm “phi chính trị hóa quân đội”, yêu cầu “quân đội đứng ngoài chính trị”, cho rằng “quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ Tổ quốc, không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái hay một thể chế chính trị nào”. Thực chất của quan điểm đó là gì và vì sao không thể chấp nhận?
Có thể nói, người đưa ra quan điểm nói trên chưa nghiên cứu kỹ về lý luận cũng như thực tiễn tổ chức và hoạt động của quân đội; chưa hiểu rõ ngọn nguồn của quan điểm “phi chính trị hóa quân đội” xuất hiện như thế nào và với mục đích gì; nhất là chưa am hiểu sâu sắc về bản chất quân đội kiểu mới của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Về bản chất, quân đội bao giờ cũng là công cụ bạo lực của một giai cấp, Nhà nước, đảng chính trị để tiến hành đấu tranh vũ trang nhằm thực hiện mục đích chính trị nhất định. Quân đội có bổn phận bảo vệ đảng và thể chế chính trị tổ chức, nuôi dưỡng và lãnh đạo, chỉ huy quân đội. Khi lợi ích của giai cấp, Nhà nước, đảng chính trị thống nhất với lợi ích của nhân dân lao động thì quân đội đồng thời bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân. Khi quan hệ lợi ích đó mâu thuẫn gay gắt và không thể điều hòa, nhà nước của các giai cấp bóc lột sử dụng quân đội để trấn áp sự phản kháng của nhân dân, thậm chí có lúc đứng về phía quân xâm lược để đàn áp phong trào yêu nước.

Quan điểm “phi chính trị hóa quân đội” thường xuất hiện ở những nền chính trị có cấu trúc đa đảng đối lập, nhất là khi sự tranh giành quyền lực giữa các đảng phái chính trị diễn ra gay gắt, dẫn đến khủng hoảng chính trị. Về thực chất, những người đưa ra quan điểm đó muốn quân đội đứng ngoài cuộc đấu tranh của các đảng phái chính trị nhằm giành quyền kiểm soát các cơ quan quyền lực Nhà nước, nhưng trong thực tế không có quân đội đứng ngoài chính trị. Trong cuốn “Đảng phái và chính trị ở Hoa Kỳ”, nhà nghiên cứu chính trị Mỹ Clinton Rossiter đã phân tích sâu sắc sự chia rẽ, tranh giành quyền lực dẫn đến những xung đột chính trị giữa Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa, coi đó là một đặc trưng của chính trường Mỹ. Dấu ấn trong bốn năm đầu của Tổng thống B.Ô-ba-ma chính là những đối đầu giữa hai đảng ở quốc hội hơn là những đạo luật và quyết sách được thông qua. Hai năm cuối trong nhiệm kỳ đầu của B.Ô-ba-ma, chính quyền gần như tê liệt bởi đảng Cộng hòa nắm đa số ở Hạ viện đã phủ quyết hầu hết các quyết sách của Tổng thống. Trong bối cảnh đó, nhiều tướng lĩnh và chính khách đã kêu gọi “quân đội đứng ngoài chính trị”, nhưng trong thực tế cả hai đảng đều ra sức tranh giành sự ủng hộ về chính trị của quân đội.
Ở Thái Lan, mặc dù nhiều lần các chính khách yêu cầu “quân đội đứng ngoài chính trị”, có lúc cả Bộ trưởng Bộ Quốc phòng cam kết “quân đội không can dự vào chính trường”, thậm chí Hiến pháp năm 1997 của Thái Lan tuyên bố loại quân đội khỏi chính trị, nhưng trong thực tế không có điều đó. Ngày 19-9-2006, tướng Sonthi cùng một số tướng lĩnh quân đội làm đảo chính lật đổ chính phủ của Thủ tướng Thaksin. Trong 5 năm (2006-2011), các cuộc biểu tình, xung đột của các phe “Áo vàng” (PAD) và “Áo đỏ” (UDD) làm cho Thái Lan lâm vào khủng hoảng chính trị, bốn lần thay đổi chính phủ; quân đội đã tham gia trấn áp những người biểu tình ủng hộ Thaksin. Trong bầu cử tháng 7-2011, tướng Prayut Chanocha - Tổng Tham mưu trưởng liên quân tuyên bố quân đội không can thiệp vào chính trị, song lại hậu thuẫn đắc lực cho Đảng Dân chủ của cựu Thủ tướng Abhisit.
Trong chiến lược “diễn biến hòa bình” nhằm chống phá độc lập dân tộc và CNXH, các thế lực thù địch ra sức truyền bá quan điểm “phi chính trị hóa quân đội”, về thực chất là lôi kéo quân đội xa rời hệ tư tưởng XHCN và lý tưởng chiến đấu vì độc lập dân tộc gắn liền với CNXH, tách quân đội ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, làm cho quân đội bị tha hóa, biến chất về chính trị và bị vô hiệu hóa, đồng thời làm cho Đảng, Nhà nước và nhân dân mất chỗ dựa vững chắc để bảo vệ Tổ quốc. Sẽ mắc sai lầm nghiêm trọng về chiến lược và phải trả ngay những giá rất đắt nếu ngộ nhận, mất cảnh giác trước âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch nhằm “phi chính trị hóa quân đội”. Lịch sử thế giới đương đại cho chúng ta những bài học rất sâu sắc về vấn đề này. Vào những thập niên cuối thế kỷ XX, những người lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quân đội Liên Xô đã rời bỏ nguyên tắc xây dựng quân đội về chính trị của chủ nghĩa Mác - Lê-nin, nhất là xóa bỏ cơ chế lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối với quân đội, làm cho quân đội bị “phi chính trị hóa” và bị vô hiệu hóa. Đó là nguyên nhân rất quan trọng dẫn tới sự sụp đổ và tan rã của Liên bang Xô-viết vào cuối năm 1991. Mặc dù lúc đó Quân đội Liên Xô còn 3,9 triệu quân thường trực, được trang bị rất hiện đại, vượt xa các nước cả về lực lượng chiến đấu thông thường và lực lượng hạt nhân chiến lược, nhưng do bị tha hóa, biến chất về chính trị nên mất sức chiến đấu, không thể bảo vệ được Tổ quốc XHCN.
Quân đội nhân dân Việt Nam là một quân đội kiểu mới do Đảng Cộng sản Việt Nam tổ chức, lãnh đạo, giáo dục và rèn luyện, mang bản chất cách mạng của giai cấp công nhân đồng thời có tính nhân dân và tính dân tộc sâu sắc, là lực lượng chính trị - lực lượng chiến đấu trung thành và tin cậy của Đảng, của Tổ quốc XHCN và nhân dân. Bản chất quân đội kiểu mới thể hiện rõ nét ở sự thống nhất hữu cơ tính đảng, tính giai cấp, tính nhân dân và tính dân tộc, được biểu hiện sinh động ở lý tưởng chiến đấu, cơ sở chính trị-xã hội, cơ chế lãnh đạo, chỉ huy và chức năng, nhiệm vụ của quân đội.
Lý tưởng chiến đấu của quân đội ta là vì độc lập dân tộc và CNXH, vì hạnh phúc của nhân dân. Đó là lý tưởng chính trị-đạo đức không chỉ mang tính cách mạng và khoa học, mà còn thấm đượm tính nhân văn sâu sắc; không chỉ phản ánh sự vận động, phát triển đúng quy luật của xã hội Việt Nam đương đại, mà còn phản ánh khát vọng thiêng liêng tự giải phóng, giành quyền Độc lập - Tự do - Hạnh phúc và vươn lên làm chủ của các thế hệ người Việt Nam xuyên suốt hành trình lịch sử dân tộc. Lý tưởng chiến đấu đó thể hiện tình cảm sâu nặng và trách nhiệm chính trị-đạo đức cao của quân đội đối với Đảng, với Tổ quốc XHCN và nhân dân.
Cơ sở chính trị-xã hội của quân đội ta là phong trào cách mạng của nhân dân do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo và gắn bó máu thịt với nhân dân. Quân đội được xây dựng trên nền tảng vũ trang toàn dân và làm nòng cốt cùng toàn dân tiến hành đấu tranh vũ trang, thực sự là quân đội của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân. Từ nhân dân mà ra, các thế hệ Bộ đội Cụ Hồ đều được tuyển chọn từ con em các tầng lớp nhân dân lao động. Quá trình trưởng thành của mỗi cán bộ, chiến sĩ quân đội có những đặc điểm riêng, song đều có cái chung là sự lãnh đạo và giáo dục của Đảng, sự tôi luyện trong tổ chức quân sự và hoạt động quân sự, được nhân dân hết lòng nuôi dưỡng, giáo dục và rèn luyện.
Quân đội ta do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt thông qua hệ thống tổ chức đảng, hệ thống tổ chức chỉ huy, hệ thống cơ quan chính trị, cán bộ chính trị các cấp và các tổ chức quần chúng ở đơn vị cơ sở. Nhà nước thống nhất quản lý đối với quân đội theo quy định của Hiến pháp và pháp luật. Các tổ chức đảng trong quân đội hoạt động theo nguyên tắc tập trung dân chủ, tập thể lãnh đạo, phân công cá nhân phụ trách theo chức trách, nhiệm vụ. Trên cơ sở bảo đảm sự lãnh đạo vững chắc, toàn diện, xuyên suốt của các tổ chức đảng, trong quân đội thực hiện chế độ một người chỉ huy gắn với thực hiện chế độ chính ủy, chính trị viên.
Các chức năng, nhiệm vụ của quân đội ta có ý nghĩa chính trị-xã hội sâu rộng. Trong chiến đấu, quân đội ta thực hiện xuất sắc vai trò nòng cốt cùng toàn dân đánh giặc, hỗ trợ tích cực cho đấu tranh chính trị và đấu tranh vũ trang của quần chúng, chiến đấu ngoan cường và dũng cảm để giải phóng và bảo vệ Tổ quốc, xả thân hy sinh để giải phóng và bảo vệ nhân dân. Trong lao động sản xuất, quân đội ta tích cực tham gia phát triển kinh tế - xã hội gắn với tăng cường quốc phòng - an ninh, xung kích đến những vùng sâu, vùng xa còn nhiều khó khăn gian khổ để xây dựng những khu kinh tế - quốc phòng, những công trình có ý nghĩa chiến lược của đất nước. Trong thực hiện chức năng đội quân công tác, quân đội ta luôn đồng cam cộng khổ cùng nhân dân, tích cực vận động và giúp dân xóa đói giảm nghèo, nâng cao chất lượng cuộc sống, góp phần quan trọng xây dựng hệ thống chính trị và đời sống văn hóa ở cơ sở, giữ vững ổn định chính trị - xã hội, cuộc sống bình yên và hạnh phúc của nhân dân; luôn xung kích đi đầu trong cứu hộ, cứu nạn, hết lòng giúp nhân dân phòng, chống và khắc phục hậu quả thiên tai, hỏa hoạn, xả thân trong hiểm nguy để cứu tính mạng và tài sản của nhân dân. Có thể nói, tính chính trị và tính nhân văn gắn kết thống nhất trong bản chất và truyền thống của quân đội ta, không thể phủ nhận.
Thực tiễn cho thấy quan điểm “phi chính trị hóa quân đội” đưa ra không chỉ do phương pháp nhận thức mang tính tư biện, suy diễn một cách chủ quan, phiến diện; mà còn xuất phát từ những toan tính cơ hội, thực dụng, ngộ nhận lầm tưởng mình là “người có tài, am hiểu thời, thế”, lại thêm những bức xúc cá nhân do quá đề cao “cái tôi” nên cố tình tráo trở phương pháp, xuyên tạc tình hình, “chọc gậy bánh xe”. Chúng ta không thể chấp nhận quan điểm đó, bởi đó sẽ là nguyên nhân làm suy yếu sức mạnh chiến đấu của quân đội, dẫn đến mất ổn định chính trị-xã hội và đưa đất nước lâm vào khủng hoảng chính trị.
THUÝ AN VÀ THUỲ LINH

Nguồn QĐND

Video giải trí : MÀN ĐẤU SÚNG KINH ĐIỂN

***

HUNSEN - CHƯA THẤY QUAN TÀI CHƯA ĐỔ LỆ


Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo (phải) và Thủ tướng Campuchia Hun Sen.

1* Mở bài

Trung Cộng đã để lộ bộ mặt bá quyền bành trướng làm cho các nước láng giềng ngày đêm lo ngại, mất đất, mất tài nguyên. Bản chất bành trướng đại Hán đã có từ xưa. Trung Cộng đã gây chiến tranh biên giới để giành đất với các nước như Ấn Độ, Nga, Việt Nam… và đã chiếm Tây Tạng, Nội Mông, Tân Cương…
Một Cộng Sản Việt Nam đã rước voi về vầy mả tổ, cỏng rắn về cắn gà nhà, đã xin vũ khí của Trung Cộng để chiếm miền Nam, đưa cả nước vào chế độ độc tài Cộng Sản, nên đã chấp nhận làm đầy tớ cho TC, đã cắt đất dâng biển để trả nợ vũ khí, đã phải dâng nạp bauxite Tây Nguyên thế mà vẫn chưa đủ, giờ đây quan thầy lại đòi tài nguyên biển, làm cho bọn tay sai bị lâm vào thế khó xử, giữa quan thầy TC muốn chiếm tài nguyên nhưng nhân dân Việt Nam không ưng thuận.
Quan thầy đã từng chửi bọn đầy tớ là vô ơn bội nghĩa, ăn cháo đái bát, vô liêm sỉ…cứ thỉnh thoảng lại hăm dọa sẽ cho một bài học về sự phản bội. Làm thân nô lệ nhục nhã đến như vậy mà Hun Sen vẫn chưa nhận ra, cứ tự đưa đầu vào tròng. Một Miến Điện vì chưa lún sâu vào vòng nô lệ, nên đang cố thoát ra. Trái lại, Hun Sen thì chưa thấy quan tài, chưa đổ lệ.

2* Trung Cộng đổ tiền vào Campuchia

2.1. Những món quà của Trung Cộng

Trung Cộng dùng tiền để mua chuộc Campuchia (CPC).

1). Món quà thứ nhất. Tặng 430 triệu tổ chức Hội Nghị ASEAN.

Cuối tháng 12 năm 2012, TC tặng cho CPC 430 triệu đô la giúp trang thiết bị tổ chức Hội Nghị Cấp cao Hiệp Hội các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN=Association of SouthEast Asia Nations) mà CPC là nước chủ nhà.

2). Món quà thứ hai. Hứa ủng hộ CPC vào làm thành viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An LHQ.

Cuối tháng 3 năm 2012, Hồ Cẩm Đào đến thăm và hứa sẽ ủng hộ CPC vào làm thành viên không thường trực nhiệm kỳ 2 năm, 2013-2014. 

Năm thành viên thường trực, có quyền phủ quyết, của HĐ/BA/LHQ là: Anh, Pháp, Nga, Trung Cộng và Hoa Kỳ.

3). Món quà thứ ba. Hứa giúp 20 triệu USD để củng cố quốc phòng.

Cuối tháng 5 năm 2012, Bộ trưởng QP Lương Quang Liệt đến thăm và hứa giúp CPC 20 triệu USD để củng cố quốc phòng.


Xe bọc thép chở quân BTR - 60 cũng là một mặt hàng được Capuchia mua sắm khá nhiều.
Lô hàng 94 chiếc xe tăng T-55 được Campuchia mua hồi năm 2010 trong bối cảnh căng thẳng biên giới với Thái Lan bùng phát mạnh mẽ.
2.2. Trung Cộng là bạn bè đáng tin cậy nhất của Campuchia

Kèm theo những khoản tiền viện trợ, nhiều nghị định thư được ký kết, hợp tác chiến lược toàn diện về chính trị, kinh tế, đầu tư, quốc phòng…

Thủ tướng Hun Sen ca ngợi Trung Cộng là bạn bè đáng tin cậy nhất của CPC, đã viện trợ mà không kèm theo những điều kiện xen vào nội bộ, như các nước Tây phương đã làm, đó là những điều kiện về nhân quyền và minh bạch trong việc xử dụng viện trợ tức là không tham nhũng.

Ông Sam Rainsy, một nghị sĩ của đảng đối lập cho rằng: “Họ giúp chúng tôi, nhưng cũng dòm ngó những tài nguyên của chúng tôi như các khu mỏ: dầu, vàng, sắt và cả đất đai nữa. Thế hệ tương lai sẽ gánh những món nợ ngày càng cao của ngày hôm nay”.


Người dân khu vực hồ Boeung Kak đến Phnom Penh phản đối việc giải tỏa nhà để nhường chỗ cho một dự án nhà ở hạng sang do Tập đoàn đầu tư Trung Quốc Erdos Hongjun xây dựng làm hơn 10.000 người mất nhà cửa - Ảnh: Reuters .

3* Trung Cộng đổ hàng tỷ đô la vào Campuchia

Trong vòng 6 năm qua, kể từ 2006, quan hệ giữa CPC và TC trở nên chặt chẽ hơn bao giờ hết, trong đó, Bắc Kinh đầu tư nhiều tỷ đô là vào quốc gia nghèo nhất Đông Nam Á nầy. Chính quyền Phnom Penh đã phê chuẩn 10 dự án đầu tư trị giá 6 tỷ USD và những khoản tiền viện trợ không hoàn trả. Đó là những số tiền rất to so với một đất nước mà tổng sản lượng GDP (Gross Domestic Product) chỉ có 10 tỷ USD mỗi năm.

Năm 2011, TC đầu tư 1.92 tỷ USD. Con số nầy cao gấp 10 lần số đầu tư của Mỹ.

Trung Cộng đầu tư vào các lãnh vực năng lượng, xây dựng hạ tầng cơ sở, như xây nhà máy thủy điện, nhiệt điện, nhà máy thép, đường sá cầu cống, bến cảng, trường học, bịnh viện, mở những khu cờ bạc, du lịch, mở kênh truyền hình hiện đại…

Ngày 13-3-2012, hảng Reuters cho biết, các nhà đầu tư Trung Cộng đã đổ tiền ra mua quyền khai thác rừng, và chính phủ CPC đã nhượng quyền khai thác 7,631 km2 đất, chủ yếu là rừng. Các nhà đầu tư TC đã khôn ngoan chọn những điểm chiến lược quân sự, đồng thời chọn những nơi có mỏ vàng và khoáng sản khác song song với việc khai thác gỗ rừng.

3.1. Xây dựng một “Angkor Wat trên biển”

Angkor Wat và Angkor Thom là hai ngôi đền có kiến trúc tinh vi, vĩ đại, là khu du lịch của CPC. “Angkor Wat trên biển” là khu du lịch mà TC sẽ mở ra ở ven biển gần với vịnh Thái Lan.


Dự án "Angkor Wat trên biển" Trung Quốc đầu tư tại Campuchia.
Công ty Union Group Thiên Tân của Trung Cộng đã thuê 45,000 hecta đất ở Botum Sakor trong thời gian 99 năm để mở một thành phố du lịch xem như một “Angkor Wat trên biển”. Khu giải trí nầy bằng phân nửa diện tích của nước Singapore, bao gồm một hệ thống xa lộ, sân bay quốc tế, hải cảng cho du thuyền cở lớn, các khách sạn, bịnh viện, sân golf, sòng bạc, các khu chung cư hiện đại. Một đường cao tốc 4 làn xe xuyên qua rừng già, được xây dựng với phí tổn 1.1 triệu/mỗi dặm.


Dự án 3.8 tỷ USD nầy, đương nhiên là dành cho người Hoa di dân đến ở để khai thác và điều hành việc kinh doanh. Nó cũng giống như khu Đông Đô Phố ở Bình Dương (VN), đó là một cộng đồng riêng biệt của người Hoa với ngôn ngữ, phong tục tập quán và cả luật lệ riêng của người Hoa. Một nước Tàu trên đất của nước ngoài.

Thành phố “Angkor Wat trên biển” còn là một vị trí chiến lược vì nó dễ dàng tiếp cận với Vịnh Thái Lan. Vị trí chiến lược nầy là một trong những địa điểm của Chiến lược Chuỗi Ngọc trai (Nhất phiến trân châu-String of Pearls) là một vòng đai từ đảo Hải Nam xuống Hoàng Sa, Trường Sa, CPC, Miến Điện, Bangladesh, Sri Lanka (Tích Lan), quần đảo Maldives và Pakistan.

3.2. Bề trái của viện trợ và đầu tư của Trung Cộng ở Campuchia

Miến Điện đã kịp thời nhận ra bộ mặt thật của Trung Cộng, là chiếm đoạt tài nguyên, dùng tiền bạc hối lộ tạo ra tham nhũng, phá nát văn hoá dân tộc, hủy hoại xã hội và tín ngưỡng, độc tài, tàn bạo…

Những công trình của các dự án đầu tư đều do người Hoa thực hiện nhằm giải quyết tình trạng lao động của TC.

Tiền bạc mà Trung Cộng bỏ ra, cuối cùng cũng lọt về tay của các công ty TC.

Quỹ Tiền Tệ QT IMF (International Monetary Fund-IMF) lo ngại về việc CPC hứa mua toàn bộ điện sản xuất từ những con đập được xây dựng trên đất nước của mình, làm mất quyền tự chủ về nguồn điện và phải trả tiền mua trong một thời gian vô hạn định, đưa đến tốn kém, ảnh hưởng đến nổ lực xoá đói giảm nghèo của nước nầy. Tiền mua điện tính ra thành hàng trăm triệu USD mỗi năm.


Casino nổi tiếng nhất Campuchia, NagaWorld, thu hút phần lớn con bạc Việt Nam, đã đạt lợi nhuận hơn 90 triệu USD vào năm ngoái, hiện đang mở rộng quy mô hoạt động. Ảnh: Cẩm Loan.
Bên trong một sòng bạc tại Campuchia.
Bên trong một sòng bạc tại Campuchia.
Trái với cảnh người nông dân tay lấm chân bùn vùng biên giới, bên trong một sòng bạc ở Campuchia giáp biên giới Việt Nam là những màn ca hát, nhảy múa bốc lửa.

4* Campuchia trở thành tiền đồn của Trung Cộng ở Đông Nam Á

Giới quan sát nêu nhận xét, Trung Cộng đã bỏ tiền ra mua chuộc Hun Sen, và qua những hiệp ước hợp tác chiến lược, làm cho CPC trở thành một tiền đồn của TC ở ĐNÁ.

4.1. Trung Cộng tổ chức rình rang đám tang Norodom Sihanouk

Cựu quốc vương Sihanouk chết ngày 15-10-2012 tại Bắc Kinh. Tờ Le Figaro của Pháp loan tin, Bắc Kinh đã treo cờ rũ ở công trường Thiên An Môn. Đài truyền hình đã thay đổi chương trình, để phát hình trực tiếp đoàn xe tang đi qua các thành phố, với lời chú thích “Người bạn lớn của Trung Quốc đã ra đi”.

Ông Đới Bỉnh Quốc, một nhân vật cao cấp nắm quyền hoạch định chính sách ngoại giao của TC, đã tiễn đưa thi hài của vua cha về tận Phnom Penh.

Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã tặng 500,000 đô la cho việc tổ chức tang lễ. Trung Cộng tuyên bố, vương quốc nhỏ bé nầy là người bạn thân thiết nhất của họ ở Đông Nam Á.


Đám tang Sihanouk.
4.2. Dấu hiệu lệ thuộc vào Trung Cộng của Campuchia

4.2.1. Lệ thuộc về kinh tế

Hàng chục công trình mọc lên như nấm, rõ rệt nhất là ngành dệt may. Ở đất nước 14 triệu dân nầy, dệt may cung cấp 300,000 công nhân giá rẻ, luật lệ đầu tư đơn giản và dễ dàng đã hấp dẫn các nhà đầu tư TC. Người Trung Hoa làm chủ, quản lý 80% nhà máy dệt may.

Sáu con đập thủy điện, hàng chục khu mỏ do người Hoa nắm giữ. Người ta còn thấy quân đội Trung Cộng canh giữ các khu khai thác mỏ. Cấm người lạ vào. “Đây là Trung Quốc”.

Ngoài kinh tế, CPC còn chịu ảnh hưởng về văn hoá của TC. Tiếng Hoa là ngoại ngữ thứ hai sau tiếng Anh. Trong 70 kênh truyền hình ở CPC có 50 kênh tiếng Hoa, vì CPC có 700,000 người gốc Hoa. Tại CPC, từ thành thị đến những nơi hẻo lánh xa xôi, tại các xưởng may, các nhà máy, nhan nhản những hàng chữ tiếng Tàu ở khắp nơi.

“Trung Cộng đã đầu tư 11 tỷ USD cho nên CPC là sân sau của nước nầy”, theo tờ Le Figaro.

4.2.2. Lệ thuộc chính trị

Giới phân tích cho rằng Hun Sen đã bắt đầu lệ thuộc vào Trung Cộng là nước nầy chủ trương giải quyết tranh chấp Biển Đông trên quan điểm đàm phán song phương. Trước Hội Nghị ASEAN, Hồ Cẩm Đào đến yêu cầu Hun Sen, với tư cách chủ tịch luân phiên, không đưa vấn đề Biển Đông vào chương trình nghị sự. Vì thế, Hun Sen khăng khăng nhất định không đưa vấn đề Biển Đông vào Bản Tuyên Bố Chung của Hội Nghị, mặc dù đã có 5 bản dự thảo được đệ trình.

Ngày 13-7-2012, Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN lần thứ 45 được tổ chức tại Phnom Penh, chấm dứt trong không khí chia rẻ gay gắt, và thái độ của Hun Sen làm mọi người kinh ngạc. Hun Sen bị tố cáo là làm tay sai cho Trung Cộng.

Hun Sen đã tiếp tay cho TC một cách rất thành công, là phá vở được sự đồng thuận của ASEAN về Biển Đông.

GS Carl. Thayer, Học Viện Quốc Phòng Úc, cho rằng hành động nầy phá hoại nghiêm trọng uy tín và sự đoàn kết của ASEAN.


Tổng thống Obama nhất định không mĩm cười.
Từ trái: Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton, Ngoại trưởng Nam Triều Tiên Kim Sung-hwan, và Ngoại trưởng Nhật Bản Koichiro Gemba bắt tay trước cuộc họp 3 bên tại Diễn đàn Khu vực ASEAN ở Phnom Penh.
4.3. Trục quân sự Bắc Kinh-Phnom Penh: Thêm mối lo ngại cho Thái Lan và Việt Nam

Ngày 23-1-2013, hảng Reuters đưa tin, Trung Cộng và CPC đã ký một thỏa thuận hợp tác quân sự song phương, theo đó, TC sẽ tài trợ nhiều trăm triệu đô la để CPC mua vũ khí của họ, đồng thời, TC tiếp tục huấn luyện quân đội CPC.

Trong khuôn khổ thỏa hiệp vừa ký, CPC sẽ có tiền để mua ngay 12 trực thăng Zhi-9 do TC chế tạo, trong đó có 4 trực thăng chiến đấu. Hồi năm 2010, TC cũng đã cung cấp cho CPC 250 xe jeep và xe vận tải.

Sự việc nầy làm cho Thái Lan và Việt Nam lo ngại. Thái và CPC từ lâu đã có những cuộc đụng độ quân sự trong việc tranh chấp chủ quyền lãnh thổ chung quanh ngôi đền ở biên giới hai nước là Preah Vihear.

Việt Nam thì lo ngại rằng CPC sẽ trở thành một vị trí chiến lược ở phía Tây Nam bộ nhằm làm áp lực và đe dọa, buộc CSVN phải vâng lời cống nạp tài nguyên vùng biển đang tranh chấp.


5* Vì sao Hun Sen thay đổi thái độ đối với Việt Nam?

5.1. Hận thù dân tộc và sự tráo trở của Hun Sen

Hun Sen do CSVN dựng lên để lãnh đạo chế độ bù nhìn trong khi VN chiếm đóng. Trong suốt một thời gian dài trước kia, CSVN bảo vệ Hun Sen chống lại Khmer Đỏ của Pol Pot. VN giúp tiêu diệt những tiếng nói đối lập để củng cố địa vị cho Hun Sen. Từ đó, CPC bị CSVN khống chế.

Về lịch sử, vương quốc nhỏ bé nầy luôn luôn bị kềm kẹp bởi Thái Lan và Việt Nam, nhưng người Khmer có mối thù truyền kiếp với người VN. Phần đất miền Nam VN ngày nay, phần lớn là đất của Chân Lạp (Campuchia). Việt Nam cũng có những thời kỳ đô hộ CPC với chế độ rất hà khắc. Hận thù vẫn còn âm ỉ trong lòng người Khmer, mà cao điểm là nạn cáp duồn được chính thức phát động trên toàn quốc hồi năm 1970 do Lon Nol chủ xướng. Việt Nam trong tiếng Khmer là “Yuon”, cáp duồn là chặt đầu người Việt thả trôi sông, tạo ra cảnh hãi hùng cho người Việt sống ở nước nầy.

Bản chất của người Khmer là sống 2 mặt. Sihanouk tuyên bố trung lập nhưng thân cộng và cho CSBV xử dụng biên giới để chuyển người, vũ khí và lập căn cứ trên đất Miên.

Mặc dù do CSVN dựng lên, bảo vệ, nhưng Hun Sen ngã về phía mạnh để giữ quyền lợi và địa vị. Hun Sen trở mặt với VN để theo Trung Cộng là do tất cả những lý do nêu trên.

5.2. Hun Sen chơi đòn độc, quyết hạ Việt Nam

Hun Sen cho xây một loạt các sòng bài dọc theo biên giới Miên Việt, cho đó là một phần trong chiến lược bí mật bảo vệ lãnh thổ chống lại VN.

Hảng AFP dẫn lời của Hun Sen: “Tôi không thích sòng bạc nhưng mục tiêu lớn nhất là bảo vệ biên giới. Người ta có thể tháo gở cột móc biên giới nhưng không thể phá hủy một khách sạn 5 tầng”. Hàng chục sòng bạc phục vụ cho con bạc VN, trong khi đó, người dân CPC bị cấm cờ bạc một cách nghiêm nhặt.

Ngày 6-4-2012, Cục Cảnh sát Hình sự VN cho biết, ước tính trung bình mỗi ngày, có trên 3,000 người Việt sang CPC đánh bạc, phần lớn đều thua cháy túi, đưa đến những hệ lụy nhức nhối cho gia đình và xã hội.

5.3. Đòn độc của Hun Sen

Hun Sen tung ra một chiêu mà đạt được hai mục đích: bảo vệ biên giới và phá hoại văn hoá, xã hội, gia đình và cả kinh tế VN nữa.

25 sòng bạc, khách sạn, mãi dâm phục vụ cho con bạc VN, mỗi năm thu vào 20 triệu đô la tiền thuế cho nhà nước. Nhiều con bạc thua cháy túi, thế thân từ 3,000 đến 5,000 đô la để gở vốn, nhưng rồi cũng sạch túi, phải chịu giam cầm và hành hạ, khủng khiếp nhất và chặt ngón tay, chụp hình gởi về thân nhân đòi tiền chuộc mạng. Nhiều cha mẹ phải bán nhà, chịu cảnh màn trời chiếu đất, đem tiền chuộc con.


Cánh xe ôm cửa khẩu chờ đưa đón các con bạc Việt sang Campuchia.
Thảm kịch xúc động nhất là người cha lừa đem con gái 13 tuổi để gán nợ cho chủ sòng. Ông Nguyễn Văn Lâm, 41 tuổi, ở Củ Chi, sau nhiều ngày xả láng ở casino, đã sạch túi, nợ chủ sòng 110 triệu đồng, bị bắt giam trong “phòng chết” hành hạ, chờ tiền chuộc mạng.

Con gái 13 tuổi tên Nguyễn Thị Thúy Kiều thuật lại như sau, em đang ở trường thì nhận được điện thoại của cha. Ông Lâm khóc nức nở yêu cầu con gái đem cầm chiếc xe đạp, mang tiền sang chuộc cha. Ông hướng dẫn cặn kẽ đường đi nước bước đến sòng bạc. Tuy nhiên, trên đường đi, em Thúy Kiều bị người lái xe ôm và một thanh niên của casino lừa gạt lấy 300,000 đồng.

Khi Thúy Kiều bị giam giữ, thì người cha biệt vô âm tín.

Ngày 28-12-2012, bà Đinh Thị Hoa, 42 tuổi, mẹ của em Thúy Kiều cho biết, nhiều cú điện thoại của sòng bạc hối thúc đem tiền chuộc con, nếu chậm trễ thì con bà sẽ bị đem bán vào động mãi dâm ở Thái Lan.

Bà Hoa vay nợ 30 triệu đồng với tiền lời 10%, mượn khắp nơi đem tiền đến chuộc con.

Phóng viên Thembi Mutch nói chuyện với các em nhỏ là nạn nhân của nạn mại dâm.
Hai con bạc T và Th bị chặt đốt ngón tay.
Sòng bạc Hun Sen gây biết bao thảm cảnh cho gia đình và xã hội VN. Thua bạc giết người cướp xe ôtô, con giết cha mẹ lấy tiền trả nợ và đánh bạc, trộm cắp, cướp giật do cờ bạc.

Độc nhản long Hun Sen lợi hại thật. Chơi cạn tàu ráo máng với quan thầy VN đã dựng ông lên cầm quyền mới có ngày nay.

6* Bí ẩn về việc Campuchia ồ ạt mua vũ khí

6.1. Campuchia mua 140 xe tăng và xe chở quân

Ngày 30-10-2012, một chuyến tàu hàng quân sự đã cập bến cảng Sihanoukville khiến cho báo chí CPC vô cùng ngạc nhiên. Họ ngạc nhiên trước số lượng quá lớn, và nhất là giới quân sự nhất quyết không tiết lộ số lượng xe tăng và xe bọc thép phát xuất từ nước nào.

Ngày 2-11-2012, tờ Phnom Penh Post đưa tin, CPC đã tiếp nhận 100 chiếc xe tăng T-55 và 40 chiếc xe bọc thép chở quân APC (Armored Personnel Carrier-APC) loại từ 6 bánh đến 8 bánh, cùng một số trang bị quân sự không rõ chủng loại.

Cách đây 2 năm, hồi tháng 9 năm 2010, CPC đã mua của Ukraina 100 xe tăng khi chiến sự bùng nổ với Thái Lan.

6.2. Phản ứng của Thái Lan

Việc CPC mua hàng trăm chiếc xe tăng T-55 và thiết vận xa khiến cho Thái Lan cũng có kế hoạch ứng phó.

Cuối tháng 12 năm 2012, Bangkok đã công bố kế hoạch bố trí quân sự dọc theo biên giới Thái-Miên. Trách nhiệm cụ thể được giao cho các cấp chỉ huy ở địa phương. Những trang bị quân sự hiện đại nhất, mang tính bí mật và chính xác để chống lại những cuộc tấn công bất cứ lúc nào.

Như thế, cả hai bên đều tăng cường quân sự, đối với Thái Lan, chi phí quốc phòng không phải là một gánh nặng, nhưng đối với CPC thì trái lại. Nói chung, CPC yếu kém hơn Thái Lan về mọi mặt.

7* Tổng quát về nước Campuchia

Vương quốc Campuchia diện tích 181,040km2. Dân số 14,805,385 (2011). Thủ đô là Phnom Penh. Theo chế độ quân chủ lập hiến, nhà vua giữ chức vụ tượng trưng, hiện nay là Norodom Sihamoni (Con của Norodom Sihanouk). Thủ tướng là Hun Sen.

Campuchia (CPC) có biên giới chung với các quốc gia: Với Thái Lan (800km) ở phía Bắc. Với Lào 541 km ở phía Tây. Với Việt Nam 1,157km ở phía Đông. Phía Nam là Vịnh Thái Lan.

7.1. Về lịch sử

- Năm 1970, Lon Nol lật đổ vua Norodom Sihanouk thành lập nước Cộng Hoà Khmer

- Năm 1975, Cộng Sản Khmer Đỏ của Pol Pot vào chiếm Phnom Penh thành lập chế độ diệt chủng.

- Ngày 7-1-1979, CSVN xâm chiếm CPC lật đổ chế độ Pol Pot, dựng lên chính phủ bù nhìn tay sai do Heng Samrin và Hun Sen đứng đầu.

- Ngày 26-9-1989, CSVN hoàn tất việc rút quân ra khỏi CPC.

- Năm 1993, LHQ hỗ trợ tổ chức bầu cử, khôi phục lại tình trạng bình thường ở CPC.

7.2. Lợi tức đầu người Campuchia năm 2011

Campuchia là một trong những nước nghèo nhất ĐNÁ. Lợi tức đầu người (GDP per capita):

2,358 USD/năm. (2011) Hạng 140. Một vài con số so sánh. Lào: 2,790 USD/năm, hạng 133.

Thái Lan: 8,646 USD, hạng 10. Miến Điện: 1,325 USD, hạng 164. Việt Nam: 3,359 USD, hạng 132.

Luxembourg: 89,012 USD, hạng 1. Singapore: 60,688USD, hạng 3. Hongkong: 50,551USD, hạng 7. Hoa Kỳ: 48,112 USD, hạng 8. Anh Quốc: 35,657USD, hạng 22. Pháp: 35,246USD, hạng 23. Nhật Bản: 34,314USD, hạng 24. Nam Hàn: 30,286USD, hạng 29. Nga: 21,246USD, hạng 46. Trung Cộng: 8,400USD, hạng 96.

8* Nạn tham nhũng ở Campuchia

Một nhà quan sát nhận xét: “Tôi đã thấy tham nhũng ở nhiều nước nhưng không đâu nhiều bằng tham nhũng ở CPC”. Tờ báo Pháp Les Échos cho biết, vấn đề tham nhũng một phần do cách viện trợ vô điều kiện của Trung Cộng. Các đối tác CPC luôn luôn đòi tiền lót tay nên các nhà đầu tư Trung Cộng sẵn sàng đưa hối lộ từ trung ương đến địa phương để dễ dàng khai thác bất hợp pháp tài nguyên của CPC.

Lương của các viên chức quá thấp, chỉ bằng phân nửa lương của các công nhân dệt may. CPC đứng cuối bảng trong danh sách của tổ chức Minh Bạch QT (Transparency International) về sự minh bạch, tức là tham nhũng. Chỉ số tham nhũng CPI (Corruption Perceptions Index-CPI) của CPC là 164/176. Trong khi đó, CPI VN là 123. Singapore là nước hầu như không có tham nhũng, số CPI là 5. (Miến Điện: 172/176. Thái Lan: 88. Lào: 160.)

Năm 2006, Ngân hàng Thế giới (World Bank-WB) thông báo tạm ngừng cung cấp số tiền 64 triệu USD dành cho 7 dự án phát triển hạ tầng cơ sở, vì có tham nhũng. Ngoài ra, 4 dự án đã hoàn thành cũng bị nghi ngờ có tham nhũng cắt xén số tiền. Năm 2005, chính phủ CPC phải hoàn trả cho World Bank 2.8 triệu USD cũng vì lý do tham nhũng.

Ông Om Yintieng, chủ tịch phòng chống tham nhũng cho biết, vào tháng 1 năm 2013, có 30,000 viên chức thuộc diện phải kê khai tài sản, bị buộc phải kê khai lại lần thứ hai.

9* Nạn ấu dâm ở Campuchia

Campuchia có một thời là “thiên đường” của những người mang tật ấu dâm. Một nhà đầu tư người Nga thú nhận, đã mua dâm 17 em bé, nhỏ nhất là 6 tuổi. CPC là điểm đến của những người mang bị ấu dâm trên thế giới.

Ngày 28-1-2010, đài RFA đăng bài phỏng vấn của Thanh Trúc với cô Sina Vann, một nạn nhân của bán dâm trẻ em, đã trở thành người hoạt động chống lại tệ nạn nầy.

Cô Sina Vann tên VN là Nguyễn Thị Bích, bị hàng xóm lừa đem bán vào động mãi dâm ở CPC. Cô Vann cho biết: “Suốt hai năm trời cô phải phục vụ tình dục cho mọi loại khách du lịch nước ngoài. Nạn nhân đa số là trẻ em Việt Nam bị cha mẹ bán hoặc bị bắt sang CPC.

Khu đèn đỏ ở làng Svay Pak đa số là trẻ em VN từ 6 đến 9 tuổi”. Cô trả lời phỏng vấn của Thanh Trúc: “Chị nghĩ xem, em không biết cha mẹ cái đầu óc tính sao mà cho con sáu, bảy tuổi đi làm cái nghề đó để lấy tiền chơi bài, lấy tiền ăn uống, lấy tiền đánh số đề, uống cà phê, làm móng tay móng chân, sửa soạn mình mẫy, rồi bán con sáu bảy tuổi đi làm cái nghề đó. Nếu cha mẹ mà bán con thì đâu còn ai giúp đở nữa. Dù cha mẹ bán con, nhưng khi bị người ta uýnh đập thì con cũng kêu, cha mẹ ơi cứu con với!”

30 đô la mỗi em. Các em nhận 5 đô la mỗi lần đi khách. Các em không biết tiếng Anh, chỉ biết nói vài ba tiếng tục tĩu dùng trong vấn đề quan hệ tình dục.

10* Vi phạm nhân quyền của Hun Sen

10.1. Vài nét tổng quát về Hun Sen

Tên đầy đủ là Samdec Akeakmohasenapadey Decho Hun Sen, sinh ngày 4-4-1951. Lãnh đạo đảng Nhân Dân Campuchia (Cambodia People’s Party-CPP).

Quốc vương Sihamoni phong cấp Thống tướng (5 sao) cho ông năm 2009.

Hun Sen gia nhập đảng Khmer Đỏ của Pol Pot năm 1967.

Tháng 4 năm 1975, Hun Sen giữ chức Trung đoàn phó của QĐ Khmer Đỏ.

Tháng 5 năm 1977, Hun Sen sống ở Hà Nội. Đây là một bí mật có nhiều tranh cãi.

- Hun Sen tuyên bố, đào ngũ vì không thích Khmer Đỏ

- Dư luận cho rằng Pol Pot thanh trừng những cán bộ thân CSVN, cho nên Hun Sen sợ bị thanh trừng nên bỏ trốn.

- Nguồn tin cho rằng Hun Sen bị CSVN bắt trên mặt trận, đánh với Khmer Đỏ.

Nhưng dù lý do nào, thì trên thực tế, Hun Sen được CSVN đào tạo, huấn luyện để lãnh đạo chính phủ bù nhìn do CSVN dựng lên trong thời gian chiếm đóng Campuchia.

Hun Sen bị thương 5 lần, bị hư một con mắt phải.

10.2. Những vụ giết người đối lập chính trị

Ngày 13-11-2012, tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền HRW (Human Rights Watch-HRW) đưa ra một phúc trình 68 trang tố cáo những vi phạm nhân quyền trầm trọng của chế độ Hun Sen. Phúc trình tựa đề: “Bảo cho chúng biết là tao muốn giết hết bọn chúng”, đó là nguyên văn lời tuyên bố của Hing Bun Heang, chỉ huy phó đơn vị cận vệ của Hun Sen. Phúc trình cho biết, trong hai thập niên qua, Hun Sen đã giết 300 người vì lý do chính trị.

Trước những cáo buộc của LHQ, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và những tổ chức nhân quyền, Hun Sen đã không mở những cuộc điều tra, trái lại còn thăng thưởng những kẻ trực tiếp giết người. Đã thăng cấp thiếu tướng cho Hing Bun Heang, người đã trực tiếp giết 16 người có liên hệ đến Hoàng gia. Tên sát nhân được cử giữ chức Tổng Tham Mưu Trưởng Quân đội Hoàng gia CPC.

10.3. Tổng thống Obama nhắc Hun Sen về nhân quyền

Ngày 22-12-2012, sau khi thăm Miến Điện, trên đường đến CPC tham dự Hội nghị Thượng đỉnh ĐNÁ ở Phnom Penh, Tổng thống Obama có cuộc họp với thủ tướng Hun Sen. Cuộc họp khá căng thẳng. Tổng thống Mỹ nói với Hun Sen rằng những vi phạm nhân quyền nghiêm trọng của CPC là trở ngại lớn cho việc quan hệ hai nước.

Ông và Hun Sen bắt tay nhau nhưng tổng thống Mỹ không mĩm cười, dù chỉ một lần, trong suốt thời gian chào hỏi, AFP tường thuật.

Hun Sen xin Mỹ xoá bỏ nợ của CPC, hoặc biến 70% số nợ nầy vào chương trình viện trợ y tế giáo dục cho CPC. Ông Obama không đồng ý, cho rằng vấn đề sẽ được xét lại sau.

Hun Sen vi phạm nhân quyền nghiêm trọng trong việc cưỡng chiếm đất đai, cầm tù và thủ tiêu hàng trăm nhà chính trị đối lập.

10.4. Hun Sen độc tài

Về hình thức thì Campuchia là quốc gia theo thể chế quân chủ lập hiến, đa nguyên đa đảng, quốc hội CPC cũng có hai viện, nhưng dân biểu và nghị sĩ thuộc đảng Nhân Dân Campuchia (CPP- Cambodia People’s Party) của Hun Sen chiếm đa số ghế là 90/123 ghế. Đảng đối lập 26 ghế và còn 7 ghế dành cho các đảng khác. Trên thực tế thì CPC hiện nay là một chế độ độc tài. Bộ máy nhà nước hiện tại là do CSVN dựng lên. Cán bộ CS của Hun Sen nắm giữ những chức vụ từ trung ương đến địa phương. Hun Sen nắm giữ tất cả những cơ quan: truyền thông, quân đội, công an, mật vụ…Đã thủ tiêu bí mật và công khai 300 chính khách đối lập. Hun Sen cai trị 27 năm và tuyên bố muốn tại vị thêm 30 năm nữa.

10.5. Hun Sen chuẩn bị cho con lên “kế vị”

Năm 1999, Thủ tướng Hun Sen được HK cho phép nhập cảnh đến dự lễ tốt nghiệp của con là Hun Manet, 21 tuổi, tại Học viện võ bị quốc gia West Point. Chính phủ HK có chương trình dành cho một số SVSQ nước ngoài vào học để tỏ thiện chí trong quan hệ quốc tế, và thể hiện giá trị đạo đức trong lãnh vực quân sự.

Việc cho Hun Sen nhập cảnh HK bị một số nhà lập pháp Mỹ phản đối vì quá trình vi phạm nhân quyền nghiêm trọng ở CPC. Dân biểu Dana Rohrabacher (CA) là một trong những người phản đối.

Ngày 29-5-1999, Hun Manet bước lên bục danh dự của trường West Point để nhận tấm bằng cử nhân từ Đại tướng Dennis J. Reimer, Tham Mưu Trưởng QĐ/HK. Cậu sĩ quan 21 tuổi nầy là người CPC đầu tiên theo học West Point.

Tờ New York Times tường thuật, trong khi hầu hết các tân sĩ quan chụp hình với gia đình thì Hun Manet lặng lẽ đến ngồi bên cạnh cha và nhóm tùy tùng trong một góc của khán đài, dưới sự theo dõi của các điệp viên Mỹ.

10.5. Con trai Hun Sen sẽ làm thủ tướng Campuchia

Dư luận cho rằng con trai của Hun Sen sẽ lên “kế vị” chức vụ thủ tướng của nước nầy. Hun Manet năm nay 33 tuổi, phục vụ trong quân đội 16 năm, được thăng cấp “vù vù đến chóng mặt”, hiện mang cấp bậc trung tướng, giữ chức Phó Tổng tham mưu trưởng Quân đội Hoàng gia, kiêm chức Chỉ huy trưởng cơ quan chống khủng bố của Bộ QP/CPC. Chống khủng bố có liên hệ đến chống những âm mưu đối lập với Hun Sen.

11* Kết luận

Một CSVN trước mắt, đã từng bợ đít quan thầy Trung Cộng, xin vũ khí để cưỡng chiếm, đưa miền Nam vào chế độc độc tài CS. Đã từng xin làm một khu tự trị của Trung Cộng ở Hội nghị Thành Đô ngày 3&4 tháng 9 năm 1990. Đã từng cắt đất dâng biển để trả nợ vũ khí, nhưng như thế chưa đủ, thiên triều còn đòi tài nguyên biển trong vùng lưỡi bò ở Biển Đông.

VN đã thực sự ở trong tình trạng Bắc thuộc, cho nên không còn khả năng vùng vẫy được nữa. Đảng CSVN đang bị kẹt giữa quan thầy TC và nhân dân VN. Nhân dân không tán thành dâng tài nguyên cho kẻ thù, vì thế Đảng rất khó xử, nhưng đã làm tay sai thì hết phương cục cựa. Truớc sau gì thì tài nguyên quốc gia cũng lọt vào tay Trung Cộng dưới chiêu bài “hợp tác khai thác hai bên cùng có lợi” trong tài nguyên của quốc gia Việt Nam.

Một Miến Điện chưa lún sâu vào thuộc địa TC, nên có hy vọng thoát khỏi tay Trung Cộng, nếu thật tình hợp tác với Tây phương.

Hai điển hình sờ sờ trước mắt mà Độc nhản long không thấy, cho nên mới nói, Hun Sen chưa thấy quan tài, chưa đổ lệ.

Trúc Giang
Minnesota tháng 2 năm 2013