Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

HOÀNG HỮU PHƯỚC ĐÃ TỪNG GỬI THƯ CHO SADDAM HUSSEIN


hoanghuuphuoc-hussein

Tôi Và Tổng Thống Saddam Hussein Bài đã bị nghị phước xóa .Xem tạm lấy từ TTXVA


Kế Sách Liên Hoành –

A- Đôi Dòng Lịch Sử

Ngày 02 tháng 8 năm 1990 Saddam Hussein xua quân tấn công Kuweit nhằm chiếm hữu vùng dầu hỏa Rumaila giải quyết thâm hụt ngân sách sau gần môt thập kỷ xung đột vũ trang với Iran dù Iraq tiếp nhận viện trợ cực kỳ dồi dào về tài chính và vũ khí từ Mỹ, Liên Xô, Anh và Pháp. Hốt hoảng trước viễn cảnh biến động giá dầu trên thế giới, 4 tháng sau Mỹ và Anh huy động lực lượng tham chiến từ 32 quốc gia với Chiến Dịch Bão Táp Sa Mạc tấn công đẩy lùi quân Iraq trở về bên kia biên giới tháng 2 năm 1991, biến Saddam Hussein từ vị thế anh hùng được Mỹ bảo trợ chống phá Iran trở thành kẻ tội đồ phải bị Mỹ tiêu diệt. Sau thời gian ngụy tạo chứng cứ (mà sau này bị Tiến Sĩ Hans Blix lật tẩy trước Ủy Ban Chilcot), tháng 12/1998 Mỹ và Anh từ Kuweit mở chiến dịch Cáo Sa Mạc bắt đầu không kích và oanh tạc tất cả các trung tâm đầu não chính phủ, căn cứ quân sự, nhà máy quân đội, và sân bay Iraq, mở đầu cho chuỗi đánh bom tàn phá Iraq suốt năm 1999 và vài năm sau đó với hàng trăm trận đánh nhằm làm kiệt quệ binh lực Saddam Hussein trước khi ra đòn cuối cùng.


Nhận thấy Mỹ chắc chắn sẽ thất bại về chiến lược trong việc tiêu diệt Saddam Hussein, dẫn đến sự tổn thương nghiêm trọng khí lực quốc gia Hoa Kỳ, khiến thúc đẩy cực nhanh quá trình trỗi dậy của một Trung Quốc hiểm họa cho Việt Nam và khu vực Đông Nam Á, tôi từ năm 1990 đã gởi nhiều điện tín cho Saddam Hussein ở Baghdad và Đại Sứ Iraq ở Hà Nội để tư vấn kế sách Liên Hoành. (Hai nhân chứng cho những nỗ lực trong vô vọng của tôi gồm vợ tôi – người luôn than thở mỗi khi tôi lấy tiền trả tiền gởi điện tín khẩn cho Saddam Hussein tốn mỗi bức vài chỉ vàng do tôi viết rất dài và theo phong thái formal không viết tắt – và em gái út của tôi, người đã tức giận rơi nước mắt khi nghe tin Mỹ xâm lược Iraq. Đối với em tôi, Iraq tấn công Kuweit là chuyện xích mích bình thường giữa hai quốc gia láng giềng trong cùng khu vực, chẳng dính dáng gì đến chính nghĩa hay không chính nghĩa; còn Mỹ tấn công và huy động đồng minh cùng tấn công Iraq và tuyên bố tiêu diệt tổng thống Saddam Hussein cũng như thay đổi thể chế chính trị của Iraq-Iran-Triều Tiên là chuyện xằng bậy bất thường của một đám lưu manh, hoàn toàn không có chính nghĩa. Tất nhiên, em gái tôi nghĩ đúng.)

B- Tôi Hiến Kế Liên Hoành Cho Saddam Hussein

Việc George W. Bush ngày 29/01/2002 tuyên bố liệt Iran, Iraq và Triều Tiên thành trục liên minh ma quỷ (axis of evil) là một cơ hội bằng vàng để thực hiện kế sách Liên Hoành, hình thành một khối trục mới Neo-Axis của sức mạnh liên kết phòng thủ, tự vệ, bảo vệ sự bình an cho nhân dân các nước Neo-Axis, duy trì thăng bằng cán cân quân sự cần thiết cho thế giới, vốn khác với khối trục Đức-Ý-Nhật gây chiến tàn khốc cho nhân loại.

1) Sứ Thần Đặc Mệnh Toàn Quyền

Để thực hiện kế Liên Hoành, việc đầu tiên phải làm – nhưng khó trở thành hiện thưc – là Saddam Hussein phải cử tôi làm Đặc Sứ Toàn Quyền Extraordinary and Plenipotentiary của Iraq để tôi có uy thế gặp Tổng Thống Mohammad Khatami và Chủ Tịch Kim Jong Il, dùng khả năng hùng biện để bảo đảm đạt được sự đồng thuận của các vị này.

2) Thuyết Phục Cựu Thù

Việc Saddam Hussein theo ý Mỹ đã gây nên cuộc chiến tranh kéo dài 8 năm với Iran suốt thập kỷ 80 của thế kỷ trước, gây thiệt hại cực kỳ nghiêm trọng cho Iran, khiến tạo mối thâm thù với nước này. Việc thuyết phục Tổng thống Iran Mohammad Khatami nhận thức và phân biệt “kẻ thù không đội trời chung” và “kẻ thù giai đoạn” không phải là chuyện đội đá vá trời, nhất là khi Mỹ không bao giờ để yên cho Iran, bất kể có Saddam Hussein hay không. Việc bắt tay với cựu thù cũng là kế tự cứu mình đối với Saddam Hussein và Mohammad Khatami.

3) Thanh Gươm Liên Đông

Mời Triều Tiên hình thành khối Neo-Axis cũng là cách cả ba nước không những giúp nhau tồn tại dài lâu mà còn giúp duy trì an ninh các khu vực khác do thế chân vạc được tạo lập, theo đó:
a- Khi Mỹ trực tiếp xâm lược hoặc gián tiếp xâm lược Iraq (hay Iran), thì Iran (hay Iraq) ở Trung Đông tấn công Israel (tránh xung đột với các quốc gia Hồi Giáo khác có quan hệ thân thiết với Mỹ như Kuwait hay Saudi Arabia), đồng thời Triều Tiên xua quân tràn qua Vĩ Tuyến 38 tấn công Hàn Quốc. Mỹ không thể dàn trải quân ở cả ba mặt trận Neo-Axis nên sẽ cân nhắc có dấn sâu vào cuộc đối đầu trực tiếp bằng quân sự đối vơi Iraq (hay Iran) không. Nếu Mỹ tiếp tục tấn công Iraq (hay Iran) thì đó là cơ hội cho Triều Tiên tấn công tổng lực tràn ngập giải phóng Nam Hàn, thống nhất đất nước.

b- Trường hợp Mỹ gây hấn trừng phạt Triều Tiên, Iraq và Iran ngay lập tức tấn công tổng lực triệt hạ Israel, với sự ủng hộ của Palestine và các quốc gia Trung Đông khác cùng có cựu thù với Israel.

c- Đồng thời, đặc sứ Neo-Axis cũng tiếp cận Washington để du thuyết nhằm giúp Mỹ nhận thức được sự tai hại đối với toàn cầu nếu Mỹ trở nên suy yếu do dấn sâu vào những cuộc xung đột vũ trang đầy thiên vị với những quốc gia có chủ quyền thay vì tập trung tài lực ngăn chặn hiệu quả mối nguy cơ tiềm tàng từ Bắc Kinh.


4) Và Lá Chắn

Khi Saddam Hussein tạm lưu chưa cho rời Badghdad hàng trăm người Mỹ và Phương Tây, tôi gởi điện khẩn cho Saddam Hussein, nói Ông cần nhớ là đang đương đầu với Bush và Blair là những người sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu để tiêu diệt Ông và đất nước Iraq, nên nhất thiết phải lưu mấy trăm người đó lại bên trong khu vực Phủ Tổng Thống như những lá chắn sống ngăn chặn mưu đồ không kích tàn phá Baghdad. Khi nghe tin Saddam Hussein quân tử thả hết con tin, tôi gởi bức điện tín cuối cùng cho Ông, nội dung cầu Trời phù hộ Ông. Bức điện chưa chắc đã đến được tay Saddam Hussein vì vài ngày sau, tức hôm 20/3/2003, với sự hậu thuẫn của Tony Blair, Bush bắt đầu chiến dịch Tự Do Iraq xua quân tràn qua biên giới xâm lược Iraq và dùng tên lửa Tomahawk đánh phá các mục tiêu định sẵn. Baghdad thất thủ ngày 09/4/2003 sau vỏn vẹn 20 ngày cầm cự.

C- Mệnh Trời

Phúc phận của thế giới và của Mỹ lẽ ra đã có thể khác đi nếu Saddam Hussein chịu để Lăng Tần của Việt Nam làm đặc sứ đi du thuyết thực hiện kế sách Liên Hoành Iran-Iraq-Triều Tiên thì Ông lẽ ra nay vẫn còn là Tổng Thống Iraq (đã không phải lên giảo đài ngày 30/12/2006), Mỹ lẽ ra nay vẫn còn là siêu cường quân sự (sự kiện 11/9/2001 đã không thể xảy ra) và siêu cường kinh tế (Mỹ đã không thể suy sụp dẫn đến đại suy thoái toàn cầu), và Trung Quốc lẽ ra vẫn còn là cường quốc trung bình (đã không thể trở thành đại siêu cường kinh tế soán ngôi Nhật Bản 2010) và vẫn còn là thực thể một con rồng linh vật (đã không thể trở thành con bò điên dại thè lưỡi dài liếm tận Biển Đông lãnh hải của Việt Nam, đe dọa không những toàn vùng Đông Nam Á mà còn tiềm tàng nguy cơ lấn chiếm Châu Đại Dương và thách thức sức mạnh quân sự Hoa Kỳ 2010).

Tô Tần nước Đông Chu tài cán là bao, vì kế sách Hợp Tung của y thành công ban đầu chẳng qua do sáu nước Hàn, Ngụy, Triệu, Yên, Tề, Sở đều nhỏ bé yếu hèn run sợ trước hiểm họa hung hãn Đại Tần nên nghe lời du thuyết của y, và kế sách ấy nhanh chóng bị Trương Lương nước Ngụy hiến kế Liên Hoành cho Tần Vương phá tan nát, tạo tiền đề cho Nhà Tần gồm thu thiên hạ, thống nhất Trung Hoa, di họa cho toàn nhân loại về sau.

Saddam Hussein không nghe kế sách Liên Hoành của Lăng Tần nước Việt Nam vì Ông quá mạnh do được chính siêu cường Hoa Kỳ cung cấp tài chính gây chiến trừng trị kẻ thù của Hoa Kỳ là Iran, do Ông có quân đội tinh nhuệ do Hoa Kỳ cung ứng quân trang quân dụng quân lương, do Ông quá tin vào thế lực hậu thuẫn của Liên Xô mà Ông đã k‎ý hiệp ước với họ năm 1972, do Ông tin vào thế lực của các nước Hồi Giáo trong khu vực, và đặc biệt do Ông quá tự tin vào thần uy của chính Ông. Do cả ba nước Iran, Iraq, và Triều Tiên chẳng nước nào coi Hoa Kỳ là đáng sợ nên cũng là tâm l‎ý chung bình thường khi không thấy sự cần thiết phải “liên hoành” với những kẻ cựu thù và một người dị giáo (tức không phải Hồi Giáo). Thế là từng chiếc đũa đã bị Hoa Kỳ bẻ – chiếc gãy (Iraq) chiếc cong (Iran và Triều Tiên) dù chiếc nào cũng khiến Hoa Kỳ trầy sướt và nhiễm độc sốt nặng triền miên vô phương cứu chữa.

Đó là những gì tôi đã làm như hành động kinh bang tế thế trong tư vấn cho một lãnh đạo danh nhân nhằm xoay chuyển thời cuộc và đảo chiều cuộc diện chiến tranh nhằm duy trì vị thế chiến lược cân bằng ba chân vạc gồm (a) Hoa Kỳ cùng các nước đồng minh với Hoa Kỳ, (b) các nước đối trọng của Hoa Kỳ mà điển hình là Nga và Trung Quốc, và (c) các nước “lá phiếu ân huệ” (theo thuyết Ba Chân Vạc của tôi chứ không phải cái gọi là Thế Giới Thứ Ba, Những Nước Đang Phát Triển, hay Phong Trào Phi Liên Kết) mà Hoa Kỳ và các nước đối trọng với Hoa Kỳ đều phải hoặc cùng kiêng dè hoặc cùng tranh thủ (trong đó có các nước Vùng Vịnh, Việt Nam, một số nước Nam Mỹ, v.v. – còn các quốc gia khác thì tôi không xếp nhóm vì không có giá trị chiến lược trong mô hình Ba Chân Vạc). Chỉ cần mất một chân hoặc một chân suy yếu, vạc sẽ phải đổ, và thiên hạ đại loạn. Khi Iraq, Iran, và Triều Tiên bị Hoa Kỳ dốc tiền của ra làm suy yếu thì vạc phải chao đảo, gây hại cho một trong hai chân còn lại tùy theo thế ngã của vạc mà trong trường hợp này trên thực tế thì chiếc chân bị di họa tổn thương lại chính là Hoa Kỳ, tạo thời cơ bằng vàng cho sự vượt lên nhanh hơn vũ bão không gì ngăn cản nổi của Trung Quốc.

Vì Việt Nam, vì Hoa Kỳ, vì thế giới, tôi đã dồn tiền bạc và công sức tư vấn nhằm cứu Saddam Hussein. Tiếc là chân vạc phải gãy vì sự cực kỳ tự tin của Saddam. Âu cũng là thiên định.

Vĩnh biệt Tổng Thống Saddam Hussein Abd al-Majid al-Tikriti.

Lăng Tần Hoàng Hữu Phước
____________________________



 Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, Đại biểu Quốc hội khóa XI, XII đã nói với phóng viên Petrotimes: “Tôi đã từng nghe ĐB Hoàng Hữu Phước phát biểu về vấn đề xây dựng Luật Biểu tình trước đây, rồi đọc một vài trang trên blog của ông ấy, trong đó có chuyện gửi thư tự giới thiệu mình với ông Saddam Hussein để… tạo thế hợp tung chống Mỹ. Vì vậy, tôi không ngạc nhiên về bài viết của ông Phước công kích ĐB Dương Trung Quốc.”

Bức ảnh được đăng trong bức thư "Kế Sách Liên Hoành"

Petrotimes đã lần tìm lại bức thư được cho là của ông Hoàng Hữu Phước gửi cố Tổng thống Iraq Saddam Hussein đăng từ thời điểm cuối năm 2010. Bức thư có tên: “Kế Sách Liên Hoành” đề tên tác giả là Lăng Tần Hoàng Hữu Phước.

Do bức thư có nhiều thông tin chưa được kiểm chứng và không chính thống nên chúng tôi chỉ xin trích dẫn một số đoạn liên quan đến ông Phước:

“Tôi từ năm 1990 đã gởi nhiều điện tín cho Saddam Hussein ở Baghdad và Đại Sứ Iraq ở Hà Nội để tư vấn kế sách Liên Hoành. (Hai nhân chứng cho những nỗ lực trong vô vọng của tôi gồm vợ tôi – người luôn than thở mỗi khi tôi lấy tiền trả tiền gởi điện tín khẩn cho Saddam Hussein tốn mỗi bức vài chỉ vàng do tôi viết rất dài và theo phong thái formal không viết tắt)…”

“Tôi Hiến Kế Liên Hoành Cho Saddam Hussein”

“Để thực hiện kế Liên Hoành, việc đầu tiên phải làm – nhưng khó trở thành hiện thực – là Saddam Hussein phải cử tôi làm Đặc Sứ Toàn Quyền Extraordinary and Plenipotentiary của Iraq để tôi có uy thế gặp Tổng Thống Mohammad Khatami và Chủ Tịch Kim Jong Il, dùng khả năng hùng biện để bảo đảm đạt được sự đồng thuận của các vị này.

Khi Saddam Hussein tạm lưu chưa cho rời Badghdad hàng trăm người Mỹ và Phương Tây, tôi gởi điện khẩn cho Saddam Hussein, nói ông cần nhớ là đang đương đầu với Bush và Blair là những người sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu để tiêu diệt ông và đất nước Iraq, nên nhất thiết phải lưu mấy trăm người đó lại bên trong khu vực Phủ Tổng Thống như những lá chắn sống ngăn chặn mưu đồ không kích tàn phá Baghdad.

Khi nghe tin Saddam Hussein quân tử thả hết con tin, tôi gởi bức điện tín cuối cùng cho ông, nội dung cầu Trời phù hộ ông.”

Bức ảnh này được kèm theo phía cuối bức thư (Petrotimes làm mờ một số thông tin ghi trên bức ảnh để tránh sự phiền toái nếu có với chủ nhân của các thông tin trên)

“Phúc phận của thế giới và của Mỹ lẽ ra đã có thể khác đi nếu Saddam Hussein chịu để Lăng Tần của Việt Nam làm đặc sứ đi du thuyết thực hiện kế sách Liên Hoành Iran-Iraq-Triều Tiên thì ông lẽ ra nay vẫn còn là Tổng Thống Iraq (đã không phải lên giảo đài ngày 30/12/2006). Mỹ lẽ ra nay vẫn còn là siêu cường quân sự (sự kiện 11/9/2001 đã không thể xảy ra) và siêu cường kinh tế (Mỹ đã không thể suy sụp dẫn đến đại suy thoái toàn cầu). Và Trung Quốc lẽ ra vẫn còn là cường quốc trung bình (đã không thể trở thành đại siêu cường kinh tế soán ngôi Nhật Bản 2010).”

“Saddam Hussein không nghe kế sách Liên Hoành của Lăng Tần nước Việt Nam”

“Đó là những gì tôi đã làm như hành động kinh bang tế thế trong tư vấn cho một lãnh đạo danh nhân nhằm xoay chuyển thời cuộc và đảo chiều cuộc diện chiến tranh nhằm duy trì vị thế chiến lược cân bằng ba chân vạc.”

“Vì Việt Nam, vì Hoa Kỳ, vì thế giới, tôi đã dồn tiền bạc và công sức tư vấn nhằm cứu Saddam Hussein. Tiếc là chân vạc phải gãy vì sự cực kỳ tự tin của Saddam. Âu cũng là thiên định.”

Sau bài viết “Tứ đại ngu” về Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc, nhiều luồng ý kiến đã phản biện lại những quan điểm mang hàm ý xúc xiểm cá nhân của ông Hoàng Hữu Phước. Thêm tư liệu của người tự xưng là Lăng Tần Hoàng Hữu Phước này, Petrotimes mong đón nhận các ý kiến phản hồi của độc giả!

Những phát biểu của ông Hoàng Hữu Phước trước Quốc hội
Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc (bên trái) và Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước

Thảo luận về Luật Biểu tình:

Có nên đưa Luật Biểu tình vào chương trình chuẩn bị xây dựng luật, pháp lệnh của nhiệm kỳ QH khóa 13 hay không là một trong những nội dung gây tranh cãi giữa các ĐBQH khi thảo luận tại nghị trường sáng 17/11/2011.

Trong dự kiến Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh nhiệm kỳ QH khóa 13, Ủy ban TVQH đề xuất đưa Luật Biểu tình vào chương trình chuẩn bị.

Bày tỏ chính kiến trước QH, ĐB Hoàng Hữu Phước đề nghị QH “loại bỏ Luật Lập hội và Luật Biểu tình khỏi danh sách dự án luật suốt nhiệm kỳ khóa 13”.

Để thuyết phục cho đề xuất của mình, ĐB Phước dẫn lại hàng loạt sự kiện biểu tình ở nhiều nước trên thế giới và quả quyết “ngay từ khởi thủy và cho tới tận ngày nay, biểu tình là để chống lại chính phủ nước mình hoặc chống lại một chủ trương của chính phủ”. Từ góc nhìn này, ông Phước đặt vấn đề: “VN có cần cuộc biểu tình hay không?”.

Ông Phước từng so sánh: “Liệu cái gọi là quyền biểu tình ấy có lớn hơn quyền được kiếm sống của người dân, quyền được ra đời của con cái của người dân, quyền được sử dụng công lộ của người dân, quyền được mưu cầu hạnh phúc của người dân?

Dự án Luật Biểu tình đã tham vấn ý kiến, nguyện vọng của cử tri, công dân là người cao tuổi, cựu kháng chiến, cựu chiến binh, anh hùng các lực lượng vũ trang..., những nhà tu hành chân chính chưa, hay chỉ vì một nhóm nhỏ vài chục, vài trăm sinh viên, học sinh, những người chưa là những công dân có thu nhập, có việc làm?”.

Và ông Phước khẳng định: “Đa số công dân sẽ không ủng hộ Luật Biểu tình vì bản chất dễ bị tổn thương và dễ bị lợi dụng gây ra biến loạn”.

Thảo luận về Luật Thủ đô:

Chiều 27/10/2012, QH thảo luận ở tổ về dự án Luật Thủ đô. Tại các tổ thảo luận, nhiều ĐB bày tỏ quan điểm cần xem xét cho thấu đáo hơn việc chọn Khuê Văn Các (Văn Miếu - Quốc Tử Giám) là biểu tượng của Thủ đô. Một phần lý do được đưa ra là vì từ lâu nay, trong mắt bạn bè thế giới và người dân cả nước, luôn thấy Hà Nội gắn liền với hình ảnh Hồ Gươm và Chùa Một Cột.

ĐB Hoàng Hữu Phước bày tỏ quan điểm: "Tôi ủng hộ biểu tượng Khuê Văn Các. Chùa Một Cột là một phiên bản, còn Tháp Rùa nhìn quen mắt, nhưng không có người ở, không ý nghĩa bằng Khuê Văn Các. Đây là công trình do một đấng minh quân xây dựng, vừa khuyến học, vừa ghi danh nhân tài, nên làm".

Thảo luận về dự thảo luật sửa đổi Luật thuế thu nhập cá nhân:

Chiều 05/11/2012, Quốc hội thảo luận ở tổ về dự thảo luật sửa đổi Luật thuế thu nhập cá nhân. Tại Đoàn đại biểu TP.HCM, tất cả ý kiến đều ủng hộ dự luật có hiệu lực từ 1/1/2013, thay vì 1/7/2013, để sớm khoan sức dân, góp phần kích thích tiêu dùng, giảm hàng tồn kho.

Có ý kiến về vấn đề này, ĐB Hoàng Hữu Phước nói: “Các khó khăn như tờ trình của Chính phủ nêu, hoàn toàn có thể gỡ, trong tầm tay, do vậy cần quyết tâm khắc phục để kịp áp dụng từ 1/1/2013”.

Thảo luận về dự án Luật Phòng, chống rửa tiền:

Chiều 9/11/2011, Quốc hội thảo luận tại tổ về dự án Luật Phòng, chống rửa tiền và dự án Luật Phòng, chống tác hại của thuốc lá. Từ kinh nghiệm làm việc với các công ty tài chính quốc tế, ĐB Hoàng Hữu Phước (TP HCM) cho rằng, việc ban hành Luật Phòng, chống rửa tiền “có tầm quan trọng sống còn đối với các doanh nghiệp tài chính”.

ĐB Hoàng Hữu Phước cho rằng, Luật Phòng, chống rửa tiền nên được thông qua càng sớm càng tốt bởi, ngay trong quy mô một doanh nghiệp, vấn đề này cũng được đặc biệt quan tâm từ nhiều năm trước.

“Năm 2002, tôi làm giám đốc nhân sự của công ty Manulife nhưng đã phải căng đầu ra để làm các nội dung xoay quanh phòng, chống rửa tiền, chứng tỏ lãnh đạo các doanh nghiệp, đặc biệt là doanh nghiệp nước ngoài họ rất chú ý đến loại tội phạm này”, đại biểu Phước nói.

Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước (sinh năm 1957) quê gốc Nam Định. Ông sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn.
Từ năm 1976 – 1981, Hoàng Hữu Phước học lớp Anh văn, khoa Ngữ văn nước ngoài, trường Đại học Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh, tại cơ sở 2, đường Đinh Tiên Hoàng, Q1 (bây giờ là Đại học KHXH & Nhân văn). Sau đó trở thành giáo viên Anh văn tại Trường Cao đẳng Sư phạm TP. Hồ Chí Minh từ năm 1982 đến năm 1988.
Từ năm 1988 đến năm 2005, ông làm việc cho nhiều thể chế của các công ty, tổ chức nước ngoài tại Thành phố Hồ Chí Minh.
Từ năm 2006 đến nay, ông là Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Thương mại - Dịch vụ - Tư vấn - Đầu tư Doanh thương Mỹ Á.
Năm 2011, ông Phước là 1 trong 4 người tự ứng cử ĐBQH. Kết quả, ông đã nhận được 52,49% số phiếu hợp lệ và trúng cử đại biểu Quốc hội.
Và theo thông tin trên website của Sở Nội vụ TP.HCM, ông Hoàng Hữu Phước cam kết thực hiện chương trình hành động sau khi trúng cử như sau:
1. Dám đề đạt ý kiến, dám thực hiện và chịu trách nhiệm về các lời hứa. Lời nói luôn đi đôi với việc làm và việc làm luôn tốt hơn lời nói. Phải nêu nhiều vấn đề để làm được nhiều hơn mới đáp ứng được các yêu cầu cấp bách của đất nước và dân tộc.
2. Luôn giữ gìn danh dự quốc gia, danh dự QH và tư cách người ĐBQH; trau dồi tu dưỡng để đáp ứng đầy đủ các tiêu chuẩn nêu tại Điều 3, Chương I, Luật Bầu cử QH; tận tụy phục vụ cử tri và nhân dân.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét